Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4665 lượt.
tìm thấy xác nạn nhân nên các chi cục không báo cáo cho Công An tỉnh, chúng ta mới không biết đến sự tồn tại của một vụ giết người hàng loạt.”
Nghe đến đây, Cẩm Hi lập tức hiểu ý Hàn Trầm. Hung thủ gây ra 4 vụ trong năm năm, nhưng bởi vì thời gian và địa điểm phân tán, hơn nữa, tội phạm có IQ cao, chắc chắn hắn không để lộ sơ hở, vậy thì rất có khả năng hắn dã lọt lưới, bởi cảnh sát không liên hệ những vụ này với nhau.
Hàn Trầm là người vô cùng nhạy bén, lại có ba vụ án để so sánh đối chiếu, vậy thì anh dễ dàng lần ra manh mối của những vụ trước đó, đồng thời có thể xác định xem đó có phải là cùng một đối tượng gây án hay không? Điều này có nghĩa là, số nạn nhân của hung thủ rất có thể lên đến 7 người.
“Ba vụ án hiện tại không thu được hình ảnh và nhân chứng có giá trị. Chúng ta sẽ mở rộng phạm vi điều tra, rà soát tư liệu liên quan đến bốn vụ án trước đó.” Hàn Trầm nói.
Mọi người đều gật đầu tán thành, Cẩm Hi thầm tán thưởng trong lòng. Chiêu này của Hàn Trầm nghe ra có vẻ đơn giản nhưng lại rất hữu dụng, suy một ra ba. Ba vụ án lần này, hung thủ không để lại dấu vết, nhưng 4 vụ án trước đó thì sao? Hắn có thể đảm bảo không một lần để lộ sơ hở? Đặc biệt gây án ở thời kỳ đầu, dù là tội phạm có IQ cao cách mấy cũng khó tránh khỏi tình trạng bỡ ngỡ, kiểu gì mà chẳng lưu lại dấu vết?
Chỉ cần tìm ra sơ hở hay manh mối nhỏ, Hàn Trầm có thể lần tới tận gốc, tóm được tên tội phạm? Nghĩ đến đây, Bạch Cẩm Hi, người theo trường phái tâm lý tội phạm đột nhiên cảm thấy chua xót trong lòng. Cô phân tích nhiều như vậy, còn vắt óc đưa ra lý luận sách vở, mới có thể phác họa ra chân dung của kẻ tình nghi. Đây đâu phải chuyện dễ dàng? Thế mà Hàn Trầm chỉ phát biểu vài câu, là đã có thể khoanh vùng đối tượng.
Cẩm Hi nhìn người đàn ông đang đứng trên bục. Cứ đà này, anh sẽ tìm ra hung thủ nhanh hơn cô cũng không biết chừng. Người đi theo phương pháp điều tra truyền thống thật đáng ghét.
“Thứ ba, căn cứ vào vết thương thi thể nạn nhân, có thể thấy, nạn nhân bị ngược đãi một thời gian trước khi chết. Vì vậy, hung thủ cần có một nơi độc lập để nhốt nạn nhân. Sau khi nạn nhân chết, hắn cần dội nhiều nước để rửa sạch vết máu dưới nền nhà. Vì vậy, nếu sống ở khu chung cư, hắn sẽ ở tầng thấp nhất.
Trước khi tắt thở, chắc chắn nạn nhân sẽ la hét, khóc lóc. Nhưng báo cáo khám nghiệm cho thấy, mặt và miệng nạn nhân không có dấu vết của băng dính hay vải bông. Điều này chứng tỏ, nơi ở của hung thủ cách âm rất tốt. Kể cả hắn sống trong biệt thự thì xung quanh vẫn còn hàng xóm. Vì vậy, hoặc là hung thủ sống ở khu vực ngoại ô hẻo lánh, hoặc là căn phòng của hắn đã được tiến hành cải tạo đặc biệt, để tăng hiệu ứng cách âm.
“Chúng tôi sẽ điều tra tư liệu về tất cả những ngôi nhà độc lập ở khu vực ngoại ô, tìm hiểu toàn bộ công ty trang trí nội thất của thành phố, xem ba tháng trước khi xảy ra vụ án đầu tiên vào năm năm trước, có người nào yêu cầu sửa chữa nhà cửa hay không. Đối tượng tình nghi chắc chắn có yêu cầu rất cao, khác với người bình thường, thế nào công ty trang trí nội thất cũng có ấn tượng sâu sắc về hắn.”
Những người cảnh sát ở bên dưới đều chăm chú lắng nghe. Cẩm Hi nghĩ thầm: Đúng rồi, nạn nhân không bị bịt miệng nên nhất định la hét trong quá trình bị hành hạ. Đây chỉ là nghịch lý logic mà Hàn Trầm nhắc đến trước đó. Chỉ là một chi tiết rất nhỏ, nhưng cũng chính nghịch lý nhỏ nhoi này đã chỉ ra chân tướng vụ việc.
Thật ra Cẩm Hi muốn đứng dậy phát biểu: Nhát định là ngôi biệt thự đã được cải tạo. Bởi căn cứ vào chân dung của kẻ tình nghi sẽ không có chuyện hắn sống trong căn hộ nhỏ. Nhưng cô biết, người theo trường phái điều tra truyền thống như Hàn Trầm sẽ không bỏ qua bất cứ chi tiết hay khả năng nào. Hừm, cùng lắm khi nào gặp riêng, cô sẽ khuyên anh tìm mấy ngôi biệt thự trước.
“Thứ tư, một trong những vật chứng quan trọng của vụ án là đồng phục y tá. Ba bộ có kiểu dáng và kích cỡ như nhau, kết quả giám định sơ bộ cũng cho thấy là đồ mới, chưa giặt qua nước lần nào. Phòng giám định đang tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng và đối chiếu với đồng phục y tá có trên thị trường, cố gắng xác định nơi sản xuất, hy vọng có thể tìm ra nguồn mua. Trước mắt, chúng tôi mới chỉ nắm từng ấy thông tin.”
Anh vừa dứt lời, một người cảnh sát mở miệng hỏi: “Tổ trưởng Hàn, ba chiếc túi x?
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt đứng dậy, Bạch Cẩm Hi ngẩng đầu, liền nhìn thấy Hàn Trầm đang trao đổi với các vị lãnh đạo ở hàng ghế phía trước.
“Hàn Trầm phân tích rất chuẩn.” Một giọng nói khàn khàn vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người trong giây lát.
Người vừa thốt ra câu này là một cảnh sát hình sự lớn tuổi, họ Tuân. Ông sắp về hưu, rất có uy danh trong đội nên vừa mở miệng, lãnh đạo Cục, Tần Văn Lang, Hàn Trầm cùng các thành viên Tổ Khiên Đen đều quay về phía ông.
“Vụ này tuy hơi khó, nhưng chỉ cần bỏ tinh lực vào công tác điều tra chi tiết như Hàn Trầm, chẳng mấy ngày nữa