The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4660 lượt.

giờ, hắn cố tình để xác nạn nhân ở nơi dễ thấy, tức là công khai thách thức cảnh sát. Điều này chứng tỏ, sự đả kích mà hắn gặp phải xuất phát từ phía cảnh sát. Nói cách khác, khoảng hai, ba tháng trước, hắn từng bị cảnh sát sỉ nhục hoặc chọc giận. Có lẽ hắn vi phạm giao thông nên bị khiển trách hoặc là từng bị thẩm vấn với tư cách là nghi phạm của một vụ án nào đó, khiến hắn vô cùng tức giận. Vì vậy, tôi đề nghị lập tức rà soát hồ sơ và nhật ký công việc hằng ngày của các chi cục trong thành phố, tìm kiếm đối tượng phù hợp với tất cả các điều kiện nói trên.”


Cẩm Hi vừa dứt lời, bên dưới vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Những người cảnh sát có tuổi vẫn tỏ ra bình tĩnh, còn đám cảnh sát trẻ biểu lộ sự nhiệt tình và hưng phấn, bắt đầu thảo luận sôi nổi.


Chứng kiến cảnh tượng này, tâm trạng của Tần Văn Lang có chút phức tạp. Một mặt, anh ta cũng mừng cho Cẩm Hi, mặt khác… Trên thực tế, đúng là Đội trưởng Tần nhìn ra năng lực của Cẩm Hi về phương diện tâm lý tội phạm nên mới chọn cô vào Tổ Khiên Đen, nhưng chỉ là để bổ sung và trợ giúp cho phương pháp điều tra truyền thống của Hàn Trầm. Trong quan điểm của Tần Văn Lang và nhiều cảnh sát hình sự lớn tuổi, điều tra truyền thống mới là phương pháp chủ đạo của đội hình sự.


Ai ngờ, kể từ khi gia nhập Tổ Khiên Đen, biểu hiện của Cẩm Hi ngày càng xuất sắc. Đặc biệt, hôm nay gặp vụ giết người hàng loạt, cô cứ như được thêm sức mạnh, phân tích đâu ra đấy. Bây giờ thì hay rồi. Mấy cậu cảnh sát trẻ măng chưa tiếp xúc với đời mắt sáng rực như gặp được chân lý. Không được! Anh ta quyết không thể để bọn họ bị Bạch Cẩm Hi dẫn dắt chệch lối, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chân dung tội phạm mà coi nhẹ nền tảng căn bản của phá án hình sự.


Nghĩ đếm dây, Tần Văn Lang quay đầu, đưa mắt ra hiệu cho Hàn Trầm. Ý tứ của anh ta rất rõ ràng: Mau giành lại sự chú ý cho tôi.


Nào ngờ, Hàn Trầm không những không để ý tới Đội trưởng Tần mà còn dán mắt vào Bạch Cẩm Hi cho đến khi cô ta đi xuống dưới như những thằng nhãi khác. Tần Văn Lang cảm thấy tệ hại vô cùng…


Bạch Cẩm Hi đánh giá biểu hiện hôm nay của bản thân không tồi, tâm trạng của cô có chút xúc động. Vừa ngồi xuống, Châu Tiểu Triện liền túm lấy cánh tay cô, cười hì hì. Còn Lải Nhải gật đầu: “Em Bạch, làm tốt lắm! Hôm nay, anh thật sự có cái nhìn khác về em.”


Cẩm Hi không nhịn được cười. Đảo mắt một vòng, cô phát hiện không ít cảnh sát hình sự đang quan sát mình, trong khi Hàn Trầm không có bất cứ biểu hiện nào khác.


Sáng nay khi anh đề xuất “đánh cược”, Cẩm Hi không nhận lời, nói là phải đi làm rồi chạy mất. Anh là “vua tính toán”, năng lực tìm ra sơ hở từ những chi tiết nhỏ vô cùng lợi hại, Cẩm Hi nghĩ mãi không ra, át chủ bài của anh là gì?


Đúng lúc này, điện thoại rung rung, báo hiệu có tin nhắn gửi đến, Cẩm Hi cầm lên xem, là tin nhắn của Từ Tư Bạch: “Em phân tích rất hay.”


Cô mỉm cười, nhướng mày nhìn Từ Tư Bạch, ngồi phía trước, cách mình mấy hàng. Ánh mắt dừng lại ở Hàn Trầm, cô liền gửi tin nhắn cho anh. Nội dung chỉ là một mặt cười, tựa như muốn anh khen ngợi.


Cẩm Hi vừa uống nụ cười vừa len lén quan sát sắc mặt của anh. Anh rút di động ra xem, khóe miệng nhếch lên. Tin nhắn nhanh chóng được hồi đáp: Đừng làm nũng nữa, trừ khi em muốn anh đi đến hôn em ngay bây giờ.


“Khụ ..” Cẩm Hi liền bị sặc nước.


Đến lượt Tần Văn Lang lên bục phát biểu. Anh ta nói ngắn gọn vài câu, đại ý nhấn mạnh giá trị của bản chân dung tội phạm do Bạch Cẩm Hi phác họa, là nhân tố tham khảo quan trọng cho việc phá án. Sau đó, anh ta kêu Hàn Trầm lên báo cáo. Hàn Trầm liền bỏ di động vào túi quần, đứng dậy. Tất cả mọi người bao gồm Cẩm Hi đều đổ dồn ánh mắt vào anh.


Hàn Trầm đứng dưới ánh đèn, áo jacket phanh ngực, khiến anh càng để lộ thân hình cao lớn. Thần sắc của anh rất bình tĩnh, thậm chí có phần lãnh đạm, khác hoàn toàn khi chỉ có hai người.


“Chưa cần đưa ra giả thiết tuổi tác và ngoại hình hung thủ, nhưng hắn có thể vác cái xác nặng hơn 50kg từ đường cái vào rừng cây mà không để lại dấu chân hay dấu vết nào, chứng tỏ việc này vô cùng nhẹ nhàng. Do đó, hắn sẽ là một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh, có thân hình rắn chắc.”


Nghe câu đầu tiên “chưa cần đưa ra giả thiết về tuổi tác và ngoại hình của hung thủ”, Cẩm Hi cười tủm tỉm, cô đoán anh cố ý nói vậy. Nhưng ngay sau đó, cô nghe rất nhập tâm. Cô chợt phát giác, mạch máu não của Hàn Trầm đúng là khác với mình. Anh có sở trường nắm bắt quan hệ logic ẩn giấu trong từng chi tiết nhỏ, đưa ra phân tích không trùng lặp với cô, nhưng cũng rất hợp tình hợp lý.


Hàn Trầm nói tiếp: “Thứ hai, thủ pháp gây án của hung thủ rất thành thạo và ổn định, chứng tỏ đây không phải lần đầu tiên hắn phạm tội. Vì vậy, chúng tôi đã rà soát lại những vụ án mất tích hoặc chưa được phá trong năm năm qua ở phạm vi toàn thành phố, phát hiện ra bốn vụ tồn tại những nét tương đồng. Vì thời gian tương đối dài, rài rác khắp chi cục, có vụ lại không