Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4912 lượt.

ằng đẵng, chẳng có gì ấm áp hơn vòng tay và nụ hôn của anh. Ngọn đèn vàng chiếu xuống, tạo thành hai cái bóng đổ dài trên mặt đất. Hàn Trầm và Tô Miên đột nhiên có cảm giác như quay về quá khứ. Không biết vào lúc nào, không biết ở đâu, anh cũng ôm hôn cô như bây giờ. Thế gian xoay vần, vậy mà tình cảm của hai người vẫn không hề thay đổi. Họ vẫn có thể ở bên nhau, đúng là một điều may mắn.


Tuy nhiên, thời khắc đẹp đẽ thường chẳng kéo dài lâu. Hàn Trầm rời môi, nhìn Tô Miên chăm chú. Cô vẫn tựa vào người anh, bực bội rút di động. Có một tin nhắn được gửi đến. Vừa mở ra xem, cô liền trợn mắt trong giây lát.


Tin nhắn không hiện số người gửi, nhưng ngữ khí quen thuộc như không thể quen thuộc hơn: Chị! Bọn chị làm L bị thương khiến anh ta rất tức giận. Hơn nữa, bọn chị còn canh phòng cẩn mật ở xung quanh các trường tiểu học, khiến anh ta đã lâu không được giết các ông bố rồi. Vì vậy, sáng mai, em sẽ giết hai người thay anh ta.



Lại một đêm không ngủ. Gần như toàn bộ lực lượng cảnh sát trong thành phố được huy động, tuần tra trên mọi nẻo đường và xung quanh các tòa kiến trúc. Tổ Khiên Đen và đội hình sự cũng dốc toàn lực vào công tác phòng bị. Lãnh đạo đội Công an tỉnh ra chỉ thị: “Tôi không cần biết vụ án này khó đến mức nào, sáng ngày mai không được có người nào bị sát hại. Nếu có, toàn đội hình sự sẽ bị kỷ luật, Tần Văn Lang và Hàn Trầm đi ngồi chơi xơi nước ở đồn công an khu vực.”


Tuy bình thường hay cười nói vui vẻ nhưng trong công việc, Tần Văn Lang vô cùng nghiêm túc. Anh ta nhắc nhở cấp dưới rồi ngồi rịt ở phòng chỉ huy theo dõi tình hình.


Dù cảnh sát có đông đến mấy cũng không thể canh chừng cả thành phố gần mười triệu dân. Dù là thần thám, Hàn Trầm cũng không phải ba đầu sáu tay, cũng có lúc bất lực. Tô Miên lo anh bị kỷ luật, nhưng anh điềm nhiên nói: “Lần này mà không cứu được nạn nhân, anh sẽ ngồi chơi xơi nước.”


Ba giờ sáng, Từ Tư Bạch lái chiếc Chevrolet của mình đi chầm chậm trên đường phố không một bóng người. Nóc xe lắp đèn hiệu cảnh sát nhấp nháy.


Sau khi biết chuyện Tô Miên nhận được tin nhắn của A, anh đã xin Tần Văn Lang cho đi tuần tra ban đêm. Đây không phải là công việc của bác sĩ pháp y nhưng Tô Miên đang ở bên ngoài. Anh không muốn về ký túc nghỉ ngơi. Cùng tham gia với mọi người như thế này, anh có cảm giác gần gũi cô hơn, cô cũng sẽ an toàn hơn.


Phía trước là đèn đỏ. Dù lúc này ngã tư không có xe cộ qua lại nhưng Từ Tư Bạch vẫn dừng xe, kiên nhẫn chờ đèn xanh. Hằng ngày, cuộc sống của anh rất quy củ, hiếm khi thức đêm nên gương mặt tuấn tú đã có chút mệt mỏi. Anh châm một điếu thuốc, trong đầu chợt nhớ tới hình ảnh Tô Miên vội vàng xuống sân cơ quan, lên xe Hàn Trầm.


Nơi trái tim hơi nhói đau, nhưng anh đã quen với nỗi đau âm ỉ và bất lực này. Anh lặng lẽ hút thuốc, tự nhủ: Như vậy cũng tốt, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được.


Con đường bên phải xuất hiện một chiếc xe tải cỡ lớn đang rẽ sang đường bên này. Ban đêm, xe tải ngoại tỉnh thường phóng như điên, không kiêng nể gì cả. thấy chiếc xe lao đi rất nhanh Từ Tư Bạch vẫn bất động dù đèn xanh đã bật sáng. Anh nhìn chằm chằm vào điếu thuốc ở giữa hai ngón tay, có chút thất thần.


Chiếc xe tải nhanh chóng tiến gần đến chỗ Từ Tư Bạch, đèn pha sáng choang khiến anh nheo mắt theo phản xạ. Đúng lúc này, xe tải đột ngột đổi hướng, lao thẳng về phía anh.


Từ Tư Bạch giật mình. Trong một khoảnh khắc, anh nhìn thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang ngồi sau tay lái, nhìn rất giống A.


Tuy chỉ làm công tác kỹ thuật ở văn phòng nhiều năm nhưng não bộ và thân thể Từ Tư Bạch vẫn phản ứng rất nhanh. Vào thời khắc sinh tử, anh lập tức nhấn ga lao thẳng về phí trước. Xe Chevrolet xẹt qua đầu xe tải, tránh được cú đâm đáng sợ trong tích tắc. nào ngờ, phản ứng của A còn nhanh hơn sự tưởng tượng của Từ Tư Bạch. Hắn đánh mạnh tay lái, thân xe xô vào xe Chevrolet, đẩy nó va vào vách tường ven đường.


Sự việc chỉ diễn ra trong mấy phút đồng hồ, A mở cửa buồng lái xuống xe, R cũng từ thùng xe phía sau nhảy xuống. Hai người lôi Từ Tư Bạch lúc này đã bất tỉnh lên trên rồi lái chiếc xe Chevrolet của anh vào thùng xe. Cuối cùng, chúng thu dọn sạch sẽ những mảnh kính vỡ trên đường.


Vài phút sau có một chiếc xe cảnh sát tuần tra đi ngang qua đoạn đường đó nhưng tất cả đã quay về nguyên trạng, còn camera giám sát dường như đã bị trẻ con dùng súng cao su bắn vỡ nên họ cũng chẳng để tâm.


Thời gian trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã tới năm giờ sáng. Lúc này, trời vẫn tối mờ mờ, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện lái xe của cảnh sát đến một ngõ nhỏ cách Cục Công an không xa. Lải Nhải dừng xe, hai người ngáp dài ngáp ngắn. Thành viên tổ Khiên Đen là những người mệt mỏi nhất, mấy ngày nay có khi chỉ được chợp mắt vài tiếng đồng hồ, hai người đàn ông lại vừa đi tuần cả đêm nên họ chỉ cần nhắm mắt là có thể chìm vào giấc ngủ.


Tuy nhiên, đối với Châu Tiểu Triện, điều quan trọng hơn là