Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4505 lượt.

Dù tận nơi chân trời góc bể, dù có sinh ly tử biệt, anh cũng sẽ đến bên em, đưa em trở về.


Một năm sau, tại thành phố Giang. Tô Miên đứng trong văn phòng, ngắm nhìn mưa bụi ngoài cửa sổ. Bây giờ đã vào mùa thu. Gần đây thường xuất hiện những cơn mưa như thế này, giống tấm màn bàng bạc bao phủ lên thành phố.


Tay trái có chút đau nhức nên Tô Miên dùng tay phải xoa bóp. Khóe miệng cô giật giật, đúng là đau thật đấy. Cảm giác này luôn đánh thức một phần ký ức nào đó, tựa như nhọt độc, không thể dứt bỏ mà chỉ có thể vùi lấp.


Thẫn thờ một lúc, đằng sau vang lên giọng nói sang sảng, “Tiểu Bạch! Mau lại đây sắp xếp hồ sơ mới đi!”


“Vâng ạ!” Tô Miên đáp, đồng thời quay người đi qua bên đó.


Mấy tháng trước, cô đã khôi phục thân phận của mình. Cảnh sát cũng xác minh, thủ phạm của một số vụ án năm xưa là do “Bạch Cẩm Hi” thật sự gây ra. Tô Miên đã nhận được chứng minh thư mới. Tuy nhiên, một số đồng nghiệp, ví dụ ông già họ Châu ở phòng Hồ sơ của thành phố Giang vẫn quen gọi cô là “Tiểu Bạch”.


Hai người bê chồng hồ sơ đặt lên bàn, bắt đầu phân loại. Bận rộn một lúc, ông Châu cảm thán, “Gần đây có khá nhiều vụ mất tích, mấy cô bé này đều là sinh viên đại học.”


Tô Miên cũng thở dài. Hai người một già một trẻ lại dùng phương ngữ của thành phố Giang mắng chửi tội phạm, trong lòng mới thấy thoải mái hơn. Ông Châu suốt ngày quanh quẩn trong phòng làm việc khép kín, không nắm được thông tin về quá khứ của cô cũng là lẽ thường tình. Cô thường khoe khoang bạn trai của mình đẹp trai thế nào, giỏi giang ra sao, chu đáo và chung thủy thế nào trước mặt ông Châu, nhưng cũng không tiết lộ, cô và anh đã từng đến đây.


“Cháu nhỏ.” Cô từ tốn đáp, “Anh ấy tên là Hàn Trầm. Sao thế ạ?”


Ông Châu thở dài, “Hôm đó, cháu ngủ say như chết nên không biết chuyện cậu ấy tìm người.” Ông kể lại một lượt rôid cảm thán, “Cậu ấy bảo tìm vị hôn thê, nhưng lại không biết tên, không biết mặt, không biết sống chết thế nào. Chú nghe mà mủi lòng quá. Chẳng hiểu bây giờ cậu ấy đã tìm được chưa?”


Trong đầu Tô Miên bất giác hiện ra hình ảnh lúc mới gặp Hàn Trầm. Anh luôn giữ bộ mặt lạnh lùng, chẳng thèm để ý đến ai. Cô lại tưởng tượng ra vẻ mặt của anh khi kể chuyện với ông Châu. Tô Miên trầm tư một lúc rồi cầm tập tài liệu đập vào người ông, “Lão Châu, chú không có chút khả năng suy đoán nào sao? Anh ấy đã tìm thấy vị hôn thê rồi.”


“Hả?”


Tô Miên phì cười, cúi xuống xem đồng hồ, phát hiện sắp đến giờ hẹn Hàn Trầm. Thế là cô cầm túi xách, nói với ông Châu, “Cháu về đây. Chú thử đoán đi! Nếu đoán trúng, cháu sẽ thưởng chú một bao thuốc lá.”


Ông Châu hết sức ngạc nhiên, lờ mờ hiểu ra vấn đề, nhưng Tô Miên đã nhanh chóng rời khỏi phòng.


Bên ngoài, mưa nặng hạt hơn. Tô Miên cầm ô, vừa đi tới cổng tòa nhà liền bắt gặp xe của Hàn Trầm đỗ bên đường. Thấy cô đi ra ngoài, anh liền hạ kính xe, nhìn cô chăm chú. Chẳng biết có phải là ảo giác của Tô Miên hay không, dù hai người đã ở bên nhau lâu ngày nhưng cô luôn cảm thấy mỗi ánh mắt của anh đều có ý vị si mê, tựa như ngắm mãi không chán?


Vừa định lên ô tô, Tô Miên chợt phát hiện thân xe có mấy vết xước, cô liền mở miệng hỏi, “Xe anh làm sao thế?”


Hàn Trầm nhoài người mở cửa bên ghế lái phụ cho cô, “Vừa rồi trên đường đến đây bị va chạm ấy mà.”


“Hả? Khoan đã!” Tô Miên nghiêm mặt, giơ tay véo mũi anh, “Không phải anh lại đua xe với người ta đấy chứ?”


Cũng không thể trách Tô Miên tỏ ra khẩn trương như vậy. Sau khi vụ án kết thúc, hai người xin nghỉ không lương. Hàn Trầm mất một thời gian dưỡng thương, cô ở bên cạnh chăm sóc anh. Cô thì vẫn chẳng có gì thay đổi, còn người nào đó về mặt cơ bản vẫn chững chạc, trầm ổn nhưng một số phương diện trong cuộc sống tự dưng bộc lộ bản tính công tử của mình. Ví dụ, ăn cá thì bắt cô gỡ xương, còn anh nhàn rỗi ngồi bên cạnh. Uống café nhất định đòi đặt mua loại café hạt nhập khẩu trên mạng. Cô không biết xay, anh sẽ tự làm, còn không quên đả kích cô, “Xay café còn không biết? Chả hiểu năm xưa, em lừa anh kiểu gì nữa?”


Về vụ đua xe, có lẽ mấy người đàn ông đều thích trò này, bất kể ở độ tuổi nào cũng không quên sở thích đó. Hơn nữa, anh mới hai mươi tám, hai mươi chín tuổi. Sau khi hai người ổn định, có mấy buổi tối anh ra ngoài, cũng không nói với Tô Miên đi đâu. Lúc về, tâm trạng của anh có vẻ rất phấn khởi.


Vài hôm sau, nhà nhận được mấy tờ giấy phạt vượt tốc độ. Vì không còn khoác bộ đồng phục cảnh sát, nên thỉnh thoảng Hàn Trầm có những hành vi phóng túng. Tô Miên quyết định bỏ qua cho anh.


Ngoài ra, tuy anh không nhiều lời, nhưng giọng điệu vô lại và ngang ngược của thanh niên gốc Bắc Kinh ngày càng bộc lộ rõ, Ví dụ vào thời khắc này, trước những lời phê bình của Tô Miên, anh bình thản đáp, “Anh không có mắt ư? Trời mưa phóng xe nhanh làm ách tắc giao thông hay sao? Lỗi tại thằng đó kỹ thuật quá tệ, va vào xe của anh.”


Tô Miên hết nói nổi. Hai n


XtGem Forum catalog