Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4503 lượt.

nên cô cũng hay xuất hiện ở đấy.


Hôm đó là thứ Sáu, mọi người đa phần đều ra ngoài làm việc. Cả khu văn phòng rộng lớn của đội hình sự không một bóng người. Nhiệm vụ của Tô Miên là đến lấy một tập hồ sơ cho giáo sư. Vốn là kẻ mù đường bẩm sinh, cô đi xuyên qua hành lang này đến hành lang khác mãi vẫn không tìm thấy phòng Lưu trữ hồ so mà người bảo vệ nói là “rất dễ tìm, cứ rẽ trái rồi rẽ phải, sau đó đi thẳng là thấy ngay” đâu.


Để thể hiện hình ảnh sáng ngời của sinh viên ngành Tâm lý tội phạm, hôm nay, cô cố tình đi giày cao gót. Kết quả đi bộ một lúc, chân cô nhức mỏi vô cùng. Tô Miên buồn bực tìm một chiếc ghế ở hành lang ngồi xuống. Vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi trong căn phòng phía đối diện. Cô xem tấm biển treo ngoài cửa, là “Đội hình sự số 3”.


Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có mình anh ngậm điếu thuốc, chăm chú đọc tài liệu. Anh khác tất cả những người cảnh sát hình sự mà Tô Miên từng gặp. Dù cũng mặc áo jacket màu đen, nhưng kiểu của anh rất vừa người lại còn thời thượng, làm nổi bật thân hình cao lớn.


Người thanh niên đó rất nhạy bén, lập tức ngẩng đầu, dõi mắt ra ngoài cửa. Tô Miên hơi ngây ra khi nhìn rõ diện mạo của anh. Trong khi đó, đối phương chỉ nhìn cô vài giây rồi lãnh đạm rời mắt đi chỗ khác, tiếp tục nghiên cứu tài liệu.


Trống ngực Tô Miên bỗng đập thình thịch, thình thịch. Cô nghĩ thầm, anh chàng này đâu giống cảnh sát hình sự, rõ rang là dáng vẻ công tử nhà giàu. Cảnh sát hình sự thường thô lỗ, quê mùa… Khụ, cô nói nhầm rồi, bọn họ không phải “quê mùa” mà là “chất phác” mới đúng.


“Chào anh!” Tô Miên lên tiếng: “Xin hỏi, phòng Hồ sơ số 2 nằm ở đâu ạ?”


Người đàn ông lại nhướng mày nhìn cô. Ánh mắt anh không hề sáng rực như những cảnh sát khác khi thấy người đẹp. Anh chỉ liếc cô một cái, thần sắc lãnh đạm, tựa hồ mất kiên nhẫn.


“Cô cứ đi thẳng, rẽ trái rồi rẽ phải, xuống cầu thang, lại đi về phía trước ba trăm mét.” Anh lên tiếng.


Tuy anh nói rõ ràng, không một từ thừa thãi nhưng đầu óc Tô Miên hoàn toàn mù mờ. Cô cảm thấy chắc chắn mình sẽ không tìm ra. Tuy nhiên, cô không thể bộc lộ điểm yếu trước mặt trai đẹp.


“Vâng. Cảm ơn anh.” Nói xong, Tô Miên liền đứng dậy. Mới đi hai bước, cô chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh truyền tới: “Một nơi bé bằng bàn tay thế này mà cô vẫn có thể đi theo hướng ngược lại thì cũng là một “nhân tài” hiếm có khó gặp”.


Phải mất vài giây Tô Miên mới nhận ra, người đàn ông này đang chế nhạo mình. Hừ! Đẹp trai cũng bằng không, cái miệng chẳng mê nổi. Cô động chạm gì đến anh ta chứ?


Mặc dù trong lòng bực bội nhưng Tô Miên vẫn tỏ ra bình thản: “Anh quá khen! Từ trước tới nay, tôi luôn là nhân tài”. Nói xong, cô quay người, nện giày cao gót cồm cộp bước đi.


Đó là lần đầu tiên Tô Miên gặp Hàn Trầm, không gay cấn cũng chẳng rung động đến khắc cốt ghi tâm. Tại một nơi rất đỗi bình thường ở thành phố Bắc Kinh, cô và anh tình cờ gặp nhau, nói dăm ba câu. Thậm chí, ấn tượng ban đầu của họ về đối phương còn không được tốt cho lắm.


Sau này, Tô Miên nhận xét về Hàn Trầm trong lần đầu tiên gặp gỡ là “vô tình và độc mồm độc miệng”. Tuy nhiên, lúc đó cô mới biết, Hàn Trầm tài năng hơn người, lại là trai Bắc Kinh chính gốc nên không mở miệng thì thôi, hễ mở miệng thì thế nào cũng thốt ra những lời cay độc, nhiều lúc còn khiến lãnh đạo tức chết đi được. Thật ra, thái độ của anh đối với cô lúc ấy cũng được coi là khá dịu dàng rồi.


Sau lần đó, Tô Miên cũng không để ý đến anh chàng cảnh sát vừa đẹp trai vừa khó gần của đội hình sự số 3 nữa, cho đến khi hai người gặp nhau lần thứ hai.


Hôm ấy, Tô Miên cũng có việc phải đến Sở Công an. Đối với cô, tòa nhà làm việc này lắt léo như mê cung. Trên thực tế, cô đã đi qua văn phòng của đội hình sự số 3 nhưng đối với người mù đường, chắc chắn sẽ không có ấn tượng với nơi chỉ mới đến một lần, hơn nữa, lúc đó cửa văn phòng khép kín.


Tô Miên đi hai vòng cũng không thấy phòng Giám định mà người bảo vệ nói rất dễ tìm đâu cả. Cô buồn bực ngồi xuống chiếc ghế cách văn phòng đội hình sự số 3 không xa. Đúng lúc này, cửa văn phòng bật mở, một thanh niên trẻ tuổi mặc đồng phục cảnh sát đi ra ngoài. Anh đi ngang qua Tô Miên mà không hề để ý đến cô.


Nhìn thấy anh, ánh mắt Tô Miên sáng rực. Đây chính là anh chàng đẹp trai miệng lưỡi cay độc lần trước.


“Khoan đã!” Cô đứng lên, giơ tay chặn người đàn ông lại: “Xin hỏi phòng Giám định đi lối nào vậy?”


Hàn Trầm đút hai tay vào túi quần, liếc cô một cái, bình thản mở miệng: “Nhân tài, cô lại lạc đường rồi à?”


Tô Miên hơi đỏ mặt. Không ngờ anh vẫn nhớ tới cô. Nhưng không châm chọc cô, anh sẽ chết sao? Cảnh sát hình sự sao có thể như vậy? Đúng là chẳng thân thiện gì cả.


“Không sai, là tôi. Lần này, phiền anh chỉ dẫn cụ thể một chút.” Cô nhấn mạnh.


“Cho tôi xem thẻ ra vào của cô”.


“Được.” Tô Miên tháo tấm thẻ đeo trước ng


Polaroid