XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4499 lượt.

rẻ trung xinh đẹp nhưng cô lại rất hòa hợp với người già, thậm chí có thể ngồi bên cạnh giáo sư cả ngày hoặc mấy ngày liền. Gương mặt trắng ngần cùng đôi mắt long lanh của cô phản chiếu lên cửa kính, tựa như một bức tranh đẹp đẽ. Những lúc như vậy, trong đầu Hàn Trầm tự dưng bật ra câu: “Tĩnh nhược xử tử, động nhược thoát thố” [3'>.


[3'> Tĩnh nhược xử tử, động nhược thoát thố: Lúc yên lặng thì có sự thanh tĩnh trầm ổn như con gái chưa xuất giá. Lúc cử động thì nhanh nhẹn như con thỏ trốn khỏi kẻ thù.


Tất nhiên, đám đàn ông thường “tình cờ” đi ngang qua văn phòng của Tô Miên không chỉ có mình Hàn Trầm. Có đồng nghiệp ra mặt theo đuổi, liền bị Tô Miên từ chối thẳng thừng. Dần dần, cô trở thành bông hoa nhiều gai khó hái trong lòng những người cảnh sát còn độc thân. Bọn họ nóng lòng chờ xem bông hoa này cuối cùng sẽ rơi vào tay ai.


Tô Miên và Hàn Trầm lần đầu tiên ở riêng bên nhau là vào một ngày cuối tuần không lâu sau đó. Hôm ấy, cô ở lại văn phòng làm thêm. Tầm chạng vạng tối, mọi người đều ra về gần hết. Nhận được một cuộc điện thoại, cô liền xuống dưới đợi.


Lúc Hàn Trầm đi xuống, cũng có mấy chiếc xe ô tô của bạn bè ở ngoài cổng chờ sẵn. Hai người chạm mắt nhau, Tô Miên mỉm cười với anh: “Anh đi chơi đấy à?”


Hàn Trầm hơi chau mày. Cô gái này ăn nói kiểu gì vậy? Cứ làm như anh chỉ biết chơi bời ấy.


“Ừ.” Anh hỏi lại: “Em ở đây làm gì thế?”


Từ trước tới nay, Hàn Trầm luôn tỏ ra xa cách với mọi người, không bao giờ lo chuyện bao đồng nên khi nghe anh hỏi câu này, Tô Miên hơi ngạc nhiên. Nhưng cô chẳng nghĩ ngợi nhiều: “Em đang đợi một người”.


Hàn Trầm không nói thêm câu gì, đi thẳng đến chỗ đám bạn rồi nhảy vào một chiếc mui trần. Mấy chiếc ô tô liền nổ máy phóng đi.


Trên xe, Hầu Tử hỏi: “Anh Trầm, vừa rồi là ai đấy? Cơ quanh các anh có nữ cảnh sát xinh thế mà sao em không biết nhỉ?”


Một người khác cười: “Hầu Tử! Không phải cậu nhìn trúng con gái nhà người ta rồi đấy chứ? Cho tôi xin, đây là địa bàn của Trầm, cậu mà làm càn, không khéo anh ấy tức giận đấy”.


Hầu Tử cười hì hì: “Thì em cũng chỉ cần một câu của anh ấy thôi mà”. Anh ta quay sang Hàn Trầm: “Cô bé đó thế nào? Có bạn trai chưa anh?”


Hàn Trầm nghiêng đầu châm điếu thuốc, nhả ra làn khói nhàn nhạt, không đáp mà hỏi lại đối phương: “Hầu Tử, cậu có biết đàn ông kỵ nhất điều gì không?”


Hầu Tử ngây thơ: “Gì cơ?”


“Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.” Hàn Trầm cất giọng từ tốn, “Cô ấy thì cậu đừng có mơ tưởng.”


Hầu Tử: “Hàn Trầm, anh nói khó nghe quá, có bạn bè nào như anh không? Em thì có gì không tốt chứ?”


Buổi tối hôm đó, đến chín giờ, anh em vẫn còn chưa giải tán, Hàn Trầm đã về trước. Bọn họ ăn cơm ở một nhà hàng Quảng Đông nên anh gọi một phần bánh ngọt mang về.


Hầu Tử hỏi: “Anh không bao giờ ăn đồ ngọt cơ mà”.


Hàn Trầm cười cười: “Tôi có ăn đâu, mang về nuôi cá”.


“Trời ơi!” Mọi người mắng anh đúng là “nhà giàu rượu thịt để ôi”, bỏ ra mấy trăm mua bánh về nuôi cá.


Lúc Hàn Trầm lái xe về vơ quan, văn phòng của Tô Miên vẫn còn sáng đèn. Anh đi lên, thấy cô một mình ngồi bên cửa sổ, đang chăm chú cúi đầu. Anh đi vào cửa mà cô vẫn không hề phát giác.


Hàn Trầm không nói một lời, xách hộp bánh lặng lẽ đến bên bàn làm việc của cô rồi đặt bịch xuống. Tô Miên giật mình đứng bật dậy. Nhìn thấy anh, cô mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời chau mày: “Sao tự dưng anh lại dọa em thế?”


Hàn Trầm thản nhiên trả lời: “Tôi dọa em lúc nào? Ai bảo vừa rồi gọi mà em không nghe thấy”.


Tô Miên bán tín bán nghi. Mũi ngửi thấy mùi thơm, cô liền hất cằm hỏi: “Đây là gì thế?”


Hàn Trầm điềm nhiên như không: “Tôi mang ít bánh cho giáo sư Hứa mà ông ấy không ở đây. Em hãy giúp tôi chuyển cho ông ấy”. Ạnh lại bổ sung một câu: “Bánh ngọt”.


Tô Miên: “Giáo sư chẳng bao giờ ăn đồ ngọt, anh không biết sao?”


“Thế à? Vậy thì em cho ai thì cho, hoặc là em ăn đi. Tôi cũng không thích bánh ngọt.”


Tô Miên cười tươi: “Để em giải quyết cho”.


Hàn Trầm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Tùy em”.


Đây là loại bánh nhân sầu riêng mà Tô Miên rất thích. Cô không khách sáo, mở hộp lấy một chiếc cho vào miệng, lập tức lộ vẻ mặt thỏa mãn. Hàn Trầm liếc cô một cái, khóe miệng hơi cong lên. Sau đó, ánh mắt anh dừng lại ở hộp cơm không đặt bên cạnh máy tính.


“Có người mang cơm cho em à?” Anh như vô tình hỏi.


“Vâng. Mẹ em mang đến. Em phải làm thêm giờ, mẹ sợ em đói bụng nên mang cơm đến đây cho em.”


Vì vậy, người cô đợi ở dưới cổng là mẹ của cô? Hàn Trầm gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế. Một lúc sau, anh đứng lên: “Tôi về đây!”


Tô Miên ngẩng đầu nhoẻn miệng cười với anh: “Cám ơn anh đã mang bánh. Chào anh!”


Hàn Trầm tùy tiện hỏi: “Em không về sao? Xe tôi tầng dưới, có thể tiện đường đưa em về”.


Tô Miên lắc đầu: “Không cần đâu. Em còn một chút việ