[Siêu Nhân Trở Lại] S.p.u: Bí Mật Vũ Trụ
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3448 lượt.
, đợi cho tôi bốn mươi tuổi rồi nói sau.
Hai người tới quán rượu quen. Điều kiện ở nơi này không tính là tốt, nhưngmà đồ ăn cũng không tệ lắm. Nguyên nhân chủ yếu là giá cả của nơi nàycũng không đắt. Lấy năng lực kinh tế của Tống Tân bây giờ, tuyệt đốikhông thể gánh chịu nổi những chỗ sang trọng. Nghiêm Trọng cũng khôngmuốn làm khó Tống Tân, cho nên dù là hắn mời khách cũng là đi tới nơinày, để cho Tống Tân không cảm thấy xấu hổ.
- A, thoải mái.
Nghiêm Trọng cầm ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
- Tay cậu làm sao vậy?
- Một lời thật khó nói hết.
Tống Tân buồn bực cũng uống cạn chén rượu trong tay.
- Gần đây tôi gặp phải nhiều chuyện không may mắn.
Tống Tân đem những sự tình không may mắn của mình đã phát sinh gần đây nóicho Nghiêm Trọng nghe. Khi hắn nói đến sự việc mắc kẹt cánh tay, NghiêmTrọng không nhịn được mà gục mặt xuống bàn cười đến năm phút đồng hồcũng chưa đứng lên được.
- Ha ha ha ha ha ha ha.
- Cậu, cậu thật đúng là xui xẻo.
Nghiêm Trọng ôm bụng cười.
- Gần đây tôi cũng không biết bị làm sao, liên tục gặp chuyện không may.
Tống Tân cau mày, rất bất mãn đối với thái độ vui sướng khi người khác gặp họa của Nghiêm Trọng.
- Lại nói tiếp, một người không may mắn cũng không thể xui xẻo đến mức như vậy được?
Nghiêm Trọng nhìn bốn phía, hơi cúi người xuống thấp giọng nói.
- Có phải là cậu đã dính phải cái gì đó không sạch sẽ hay không?
- Cái gì mà không sạch sẽ?
- Chính là, chính là, cậu cũng biết.
Nghiêm Trọng ghé vòa bên tai Tống Tân nói nhỏ.
- Quỷ!
- Đừng nói linh tinh, làm gì có quỷ.
Tống Tân cau mày.
- Nhưng mà gần đây có vài chuyện thật sự có chút quỷ dị.
Giấc mộng khác thường, nữ nhân kỳ quái trong mộng, quản lý bị dọa điên,chuyện không may xảy ra liên tiếp. Tống Tân cảm thấy dường như mấychuyện này đều bất thường, nhưng mà bất thường ở chỗ nào thì hắn cũngkhông nói lên được.
- Quên đi, không nói nữa, gần đây Trần Viêm thế nào?
Nghiêm Trọng cầm lấy cái chai rót thêm rượu rồi cụng ly với Tống Tân một cái.
- Luôn tăng ca, ba ngày nay tôi không gặp nàng rồi.
Nói đến chuyện này Tống Tân có chút buồn bực.
- Cũng không biết bệnh viện của bọn họ như thế nào mà bề bộn công việc như vậy.
Nghiêm Trọng thở dài.
- Không có biện pháp, năm đó nàng chọn cậu, nếu mà chọn tôi thì đã không vất vả như vậy.
- Nói như đánh rắm vậy.
Tống Tân cũng không để trong lòng câu nói của Nghiêm Trọng, tất cả mọi người đều là bạn tốt, đó cũng chỉ là nói đùa mà thôi, cũng sẽ không để ý.
- Cậu ăn chơi như vậy, nếu mà năm đó chọn cậu, chỉ sợ hiện tại không biết là đang khóc ở đâu.
- Ha ha, đời người ngắn ngủi có vài chục năm, cần tận hưởng cái lạc thú trước mắt đã.
Nghiêm Trọng cười ha ha, uống sạch chén rượu trong tay.
Lúc này cái điện thoại đặt ở trên bàn của Nghiêm Trọng chợt vang lên. TốngTân nhìn thấy biểu hiện trên màn hình, là một cái tin nhắn.
Nghiêm Trọng cầm điện thoại lên, nhìn tin nhắn, biểu hiện có chút mất tự nhiên, hắn nhanh chóng xóa cái tin nhắn ấy đi.
- Làm sao vậy? Nhìn vẻ mặt của cậu không tốt, đã xảy ra chuyện gì sao?
Tống Tân hỏi.
- Không có việc gì, không có việc gì. Tôi quên mất cái hẹn buổi tối với Vu Sơn.
Nghiêm Trong cười ha ha, lại rót một chén rượu nữa.
- Uống xong tôi phải đi, cậu tự về nhà đi, tôi cũng không tiễn.
- Ừ, được.
Tống Tân cầm chén rượu lên, cụng một cái với Nghiêm Trọng. Hắn cảm thấyngười bạn này có một số việc không muốn nói, nhưng mà xuất phát từ lòngtôn trọng đối với bạn, hắn cũng không có nói tiếp.
Minh Diệu ngồi ở trong phòng làm việc, vô cùng buồn chán nhìn tờ báo. Không có vụ ánđại biểu cho không có thu nhập, nhớ tới chi phiếu sắp trống rỗng, MinhDiệu hơi có chút suốt ruột. Sự kiện lần trước nói là ủy thác chẳng bằngnói là giúp đỡ.
Đương nhiên để trả thù, Minh Diệu thừa dịp Tiểu Mẫn ở trong nhà bếp rửa bát liền trả thù Tiểu Quất một chút