Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3444 lượt.

ng cần phải nửa đêm đi ra ngoài dọa người, thì bênngoài chợt vang lên tiếng đập cửa.

- Ha ha ha, không rảnh điên loạn với cô nữa, xem ra là có vụ làm ăn tới cửa rồi.

Minh Diệu phất phất tay, ý bảo Hoài Tố lui cái đầu trở về. Tuy rằng ngườibình thường không nhìn thấy Hoài Tố, nhưng mà cũng không dám nói làkhông có người có linh cảm đặc biệt tồn tại. Nếu mà khách hàng vừa vàotrong nhà thấy được một cái đầu nữ quỷ treo ở trên tường, chắc sẽ bị dọa cho hôn mê bất tỉnh mất. Sau này Minh Diệu cũng không còn làm ăn đượcnữa.

Vẻ mặt của Hoài Tố không tình nguyện. Minh Diệu thật sự không có biện pháp, đưa tay đẩy cái đầu của Hoài Tố trở về.

Mở cửa, người đứng ở ngoài cửa là một thanh niên. Hắn mặc một bộ quần áonhìn qua cũng biết là có giá trị xa xỉ, đeo một cái kính râm.




Bộ dáng có chút tiều tụy. Nhưng mà Minh Diệu liếc mắt một cái liền nhìnra. Người thanh niên này, gần đây nhất định là đã dính vào thứ gì đókhông sạch sẽ. Thiên khu của hắn bị bao phủ một tầng hắc khí mà ngườikhác không nhìn thấy, đây chính là hiện tượng bị quỷ bám.

- Xin chào, xin hỏi ngài có phải là Minh tiên sinh không?

Người thanh niên kia tháo đôi kính râm xuống, đôi mắt đen thẫm, dường như làbị mất ngủ nghiêm trọng. Hắn cảnh giác nhìn xung quanh, diễn cảm kiagiống như là con thỏ bị kinh sợ quá mức.

- Tôi nghe một người bạn nói, ngài có thể giải quyết được vấn đề của tôi, một ít vấn đề không tầm thường.

Minh Diệu hướng về phía người thanh niên kia, lộ ra một nụ cười vui vẻ.

- Mời vào đi, ta nghĩ cậu tìm đúng địa phương rồi.

Thanh niên kia đi vào trong văn phòng của Minh Diệu, vẫn là cảnh giác đánhgiá xung quanh, hơi thở có chút dồn dập, dường như là phòng bị cái gìđó, vẻ mặt cực kỳ khẩn trương.

Chứng kiển biểu tình kinh hoàngcủa thanh niên kia, Minh Diệu lấy một tờ an thần phù ở trong túi áo ra,cầm ở trong tay, trong miệng lầm bầm vài câu. Tờ phù chú kia liền bịthiêu đốt sạch sẽ. Đem đống tro tàn của cái phù chú bỏ vào trong chén,Minh Diệu đi đến chỗ bình nước rót vào trong chén một chút nước.

- Uống nó đi, cậu sẽ cảm thấy thoải mái một chút.

Minh Diệu đưa cái chén nước tro cho người thanh niên kia.

Thấy thủ đoạn của Minh Diệu như vậy, trên mặt tên thanh niên lộ ra vẻ mặtkinh hỷ, giống như là một người chết đuối vớ được cọng rơm vậy. Hắnkhông chút do dự, uống một hơi cạn sạch chén nước kia.

Cái chénnước kia uống cũng không tốt lắm, có chút chua, còn có hương vị khóchịu. Nhưng mà sau khi uống vào trong bụng, người thanh niên kia cảmthấy có cảm giác thật yên tâm, một loại cảm giác an toàn. Thứ này mấyngày hôm nay hắn cũng đều không có cảm thấy.

- Tốt lắm, ta nghĩ hiện tại hẳn là cậu đã có cảm giác tốt hơn một chút. Xin hỏi cậu xưng hô như thế nào.

Minh Diệu thấy khuôn mặt của người thanh niên kia trở nên thả lỏng một chút, mới chậm rãi nói.

- Tôi họ Nghiêm, tên là Nghiêm Trọng.

Người thanh niên kia thở dài một hơi, dùng ánh mắt vội vàng nhìn Minh Diệu.

- Nhất định ngài phải giúp đỡ tôi, tôi sắp không sống được.

- Xin cứ yên tâm, ta là nhân sĩ chuyên nghiệp.

Minh Diệu lộ ra một nụ cười tự tin. Từ khi phong ấn phách kết trên ngườitừng bước được giải phóng, hắn cảm giác được cỗ tự tin không biết sợtrước kia của hắn đã trở lại.

- Nghiêm tiên sinh, nếu ta không có nhìn nhầm thì hẳn là cậu đã bị một thứ gì đó không sạch sẽ bám lênngười, hơn nữa còn là dây dưa vài ngày, không thể thoát được.

- Đúng, ngài nói quá đúng.

Nói lên vấn đề này, Nghiêm Trọng khẩn trương nhìn xung quanh một lần.

- Mấy ngày nay, chung quy là vẫn đi theo chân tôi, mặc kệ tôi đi tới chỗ nào, nó cũng sẽ đi theo.

- Ngài có thể yên tâm, nó chưa đến nơi này.

Minh Diệu cười cười, không biết là nếu người thanh niên tên Nghiêm Trọng này biết được Quỷ Hồn dây dưa với hắn còn chưa tới mà ở cách cái vách nàylại có một Quỷ Hồn khác thì sẽ thế nào. Có thể sợ tới mức trực tiếp ngất đi hay không.

- Cậu đến tìm tôi có phải là muốn tôi giúp cậu thoát khỏi sự dây dưa của thứ kia hay không?

- Đúng, phương pháp gì cũng được, bao nhiêu tiền cũng được, đều không thành vấn đề.

Nghiêm Trọng trịnh trọng gật gật đầu.

- Chỉ cần là có thể giúp tôi thoát khỏi nàng, tôi nguyện ý trả ngài một vạn, à không năm vạn, mười vạn cũng được.

Minh Diệu huýt sáo một tiếng. Tiểu tử này xem ra là kẻ có tiền. Mười vạn à,xem ra làm xong chuyện này, thật sự là có thể mua được một chiếc ô tônhỏ, không cần phải mượn xe của Từ Mẫn để dùng.

- Được, nhưng mà thứ đó, ta có một vấn đề muốn hỏi cậu.

Vẻ mặt của Minh Diệu nghiêm túc nhìn Nghiêm Trọng.

- Xin hỏi cậu có đồng ý khóa trang web cấm không?

- Đương nhiên không, vì sao lại hỏi như vậy?

Nghiêm Trọng đột nhiên bị Minh Diệu hỏi một vấn đề không hiểu ra làm sao cả.

- Tôi còn thường xuyên vào trong đó xem mà.

- Không không có gì cả, không cần để ở trong lòng.

Minh Diệu cười cười.

<