XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3391 lượt.

tiết đột ngột hạ thấp, cho nên muốn mở điều hòa, nhưngkhi ta mở mắt ra, đã bị dọa ngây ngốc, là một nữ nhân mặc sườn xám đỏ,sắc mặt tái nhợt đang đứng ở đầu giường nhìn ta, cái khuôn mặt đó, chỉcòn cách ta vài cm.

- Đầu của ta giống như nổ tung, phản ứng đầutiên chính là lớn tiếng kêu cứu, nhưng cho dù ta dùng bao nhiêu khí lực, cũng không hô lên được, nữ quỷ cứ như vậy, nhìn chằm chằm vào ta, cònbất chợt nhìn sang Trần Viêm đang ngủ say bên cạnh.

- Ta kịp phản ứng, nhất định là gặp quỷ, khuôn mặt khủng bố như vậy, ta tưởng tượngkhông phải là người, cho nên trong lòng của ta mặc niệm vô số chú ngữ,cầu chúa, kinh Phật các loại, nhưng không dùng được, nữ quỷ kia đứng ởđầu giường, nhìn chằm chằm vào ta.

- Ta cũng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào nữ quỷ đó, thời gian trôi qua thật lâu, đột nhiên nữ quỷ kiacười với ta, duỗi ngón tay chỉ vào Trần Viêm đang ngủ nói: "ta sẽ giếtcô gái này, sau đó lại giết một tên nam nhân khác, cuối cùng sẽ tớiphiên ngươi". Nói xong, liền biến thành một đạo ánh sáng xanh, biến mấtkhông thấy gì nữa.

- Toàn thân của ta ướt đẫm mồ hôi lạnh, tacũng không ngờ, tỉnh lại, sẽ nhìn thấy nữ quỷ đứng ở bên giường, hơn nữa nó còn nói muốn giết ta, ta dùng sức nhéo mình một cái, rất đau, xácđịnh không phải đang nằm mơ. Ta lay tỉnh Trần Viêm đang ngủ dậy, đemchuyện ta gặp quỷ nói với nàng, nàng không tin tưởng ta, còn tưởng rằngta đang nằm mơ, lầm bầm hai câu liền ngủ tiếp.

- Tống Tân ta tựhỏi làm người chưa làm qua chuyện xấu, cũng không có đắc tội qua ai, vào thời điểm ở trường học, chưa từng gian lận lần nào. Mọi người đều nóibình sinh không làm việc trái với lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõcửa. Ta bắt đầu cảm thấy nữ quỷ kia đã nhận lầm người, đã nhận ta thànhngười khác, cho nên ta cảm thấy chuyện này cần phải nói rõ ràng.

- Nhưng nữ quỷ nói muốn giết hai chúng ta, như vậy ta cảm thấy chuyện của nữ quỷ không bình thường, ta cũng không dám ngủ, cứ như vậy mà ngồi tới hừng đông. Nữ quỷ kia không có xuất hiện nữa, sáng sớm Trần Viêm nhìnthấy ta ngồi như thế, còn tưởng rằng ta vì trời lạnh nên thức dậy sớm,còn cười ta một lúc, nhưng nàng nào biết, ta bị nữ quỷ kia dọa sợ.

- Buổi tối ngày hôm sau, Trần Viêm không muốn tăng ca và rời khỏi nhà,chỉ có một mình ta. Buổi tối ta cũng không dám ngủ, liền ngồi chờ tớikhi nữ quỷ kia xuất hiện, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, vào lúcnửa đêm về sáng, nữ quỷ kia đã xuất hiện, trống rỗng xuất hiện ở trongphòng của ta, mang theo một cổ hàn ý không cách nào chống cự được, saukhi ánh sáng màu xanh của nó xuất hiện, nó đã ở bên cạnh giường của ta,nhìn chằm chằm vào ta, toàn thân ta run lên, cũng không biết là sợ haylà lạnh quá run lên, dù sao cũng là run rẩy không cách nào kiềm được,cũng nói không ra lời.

Qua một hồi, ta cố gắng bình ổn cảm xúclại, nhưng so với cảm giác sợ hãi, bảo trụ cái mạng nhỏ quan trọng hơn,ta đã lớn tiếng nói với nữ quỷ kia, ta hỏi nó có phải tìm nhầm người hay không, ta chưa từng đắc tội với nó, thỉnh nó không đến đây nữa, ta sẽđốt chút nến và nhang đèn bánh trái cho nó, ta vừa mới dứt lời, nữ quỷkia cười ha ha, cười rất khủng bố, cái miệng đỏ tươi kéo dài tới tậnmang tai, ta thậm chí có thể nhìn thấy cơ bắp đỏ tươi bị xé rách của nó. Nó cười một hồi, đột nhiên dừng cười, nhìn chằm chằm vào ta và nói:ngươi quên ba năm trước đây các ngươi đã làm gì ta ở trên đảo hay sao?Nói xong cũng biến mất không thấy gì nữa.

- Ban đầu ta cũng không hiểu nó nói cái gì, còn muốn giải thích, nhưng nó đã biến mất.

Đột nhiên ta nghĩ tới, ba năm trước đây, thời điểm chúng ta đang học đạihọc, có đi tới một hòn đảo cắm trại, ta và ngươi cùng Trần Viêm từng làm qua chuyện kia, mới bừng tỉnh đại ngộ, thì ra nữ quỷ nói còn một ngườinam, hóa ra chính là ngươi.

- Đợi một chút, ta không rõ.

Nghiêm Trọng chen ngang lời của Tống Tân.

- Chuyện đã qua lâu như vậy, tại sao bây giờ nữ quỷ mới xuất hiện và báothù, lại nói chúng ta cũng không có làm gì quá nặng, không phải là quấyrầy nó thôi sao, không nghiêm trọng tới mức giết chúng ta như vậy chứ.Còn nữa, tại sao nó tìm được chúng ta?

- Ta làm sao mà biết, ngươi đi hỏi con quỷ kia đi!

Tống Tân vốn bị lời của Nghiêm Trọng hỏi sững sờ, sau đó mới hổn hển trả lời.

- Không phải nói những thứ như quỷ hồn khi đào đất lợp nhà mới thức tỉnhsao? Gần đây đang đào hầm dưới đáy biển, không chừng có liên quan gì đó.

Nghiêm Trọng ngẫm lại, Tống Tân nói cũng có đạo lý. Trên TV đúng là từng nhắctới chuyện này, phá thổ động công, quấy nhiễu quỷ hồn an nghỉ dưới đất,sau đó đi ra giết người, về phần vì sao lại tìm được ba người, vậy thìchỉ có con quỷ biết rõ, nếu là quỷ, đương nhiên có được năng lực vượtqua sự hiểu biết của con người rồi, tìm vị trí của mấy người không phảidễ như trở bàn tay hay sao?

- Như vậy ngươi đã biết rõ, tại sao ta không nói cho Trần Viêm nghe rồi chứ?

Nghiêm Trọng tiếp tục hỏi.

- Ngươi nên nói sớm cho chúng ta biết, ta cũng có thể làm chút chuẩn bị, nói không chừn