Cách Yêu Của Những Con Người Trinh Thám
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3386 lượt.
chút, mà caonhân đến đây rồi, chúng ta sẽ được giải phóng, thù của Trần Viêm cũngđược báo.
Nói đến cao nhân, Nghiêm Trọng nhớ tới Minh Diệu, cười hắc hắc.
- Ta nghĩ tới chúng ta không cần đợi đâu. Gần đây ta có tìm được một caonhân, sẽ không lâu đâu, ta nghĩ có lẽ buổi tối nay chúng ta sẽ được giải thoát.
- Cao nhân?
Nghe thấy Nghiêm Trọng nói thế, sắc mặt Tống Tân biến đổi.
- Ngươi quen biết cao nhân?
Sau đó cúi đầu xuống, tự nhủ:
- Ân, nhất định là như vậy.
- Ân? Ngươi làm sao thế?
Nhìn thấy biểu lộ kỳ quái của Tống Tân, Nghiêm Trọng hỏi.
Tống Tân cười cười.
- Nhìn thấy ngươi không có việc gì, ta cũng ước chúng ta được cao nhân tương trợ vượt qua chuyện lần này.
Tống Tân dùng tay giội nước lên người, nhìn như lơ đãng hỏi:
- Đúng rồi, cao nhân ngươi quen biết, hắn rất lợi hại sao?
- Bạn ta giới thiệu, là thám tử tư.
Nghiêm Trọng trả lời.
- Nói đến lợi hại hay không ta không biết, ta chưa thấy hắn ra tay. Ngươi biết đấy, đêm qua ta vốn hẹn cao nhân tới nhà để bắt quỷ, xem có thểdẹp yên chuyện này hay không. Kết quả nữ quỷ không có tới, nhưng buổisáng nhận được điện thoại của cục cảnh sát, nói Trần Viêm gặp chuyệnkhông may...
Nói tới Trần Viêm, cảm xúc của Nghiêm Trọng có chút sa sút.
- Nếu sớm biết như vậy, có lẽ ngày hôm qua ta đã gọi điện cho Trần Viêm, bảo nàng tới ở chỗ của ta, như vậy nàng cũng không...
- Không nên tự trách, loại chuyện này ai cũng không nghĩ ra.
Tống Tân phất phất tay, chen ngang lời của Nghiêm Trọng. Ánh mắt của TốngTân không giống như Nghiêm Trọng, đối với việc Trần Viêm chết, Tống Tânkhông có buồn bã bi thương như Nghiêm Trọng.
- Lát nữa ta sẽ điện thoại cho cao nhân, đêm nay nói không chừng có thể báo thù cho Trần Viêm.
Nghiêm Trọng nói lời này còn nghiến răng nghiến lợi.
- Nhất định phải giết chết nữ quỷ kia, ah không đúng, đánh cho tan thành mây khói.
Nghiêm Trọng ngẫm lại, nữ quỷ đã chết, tự đương nhiên không thể chết lần nữa, cho nên thay đổi lời nói.
- Ân, tốt, ta cũng muốn đi gặp cao nhân kia đấy.
Tống Tân từ trong bồn tắm đứng dậy.
- Đi thôi, sớm chuẩn bị một chút.
Thời điểm hai người đi ra khỏi bồn tấm, một gã nam nhân đầu trọc toàn thânđầy hình xăm đi tới, Tống Tân đụng nhẹ vào người của người ta, tên namnhân kia, vừa nhìn đã biết không phải là người đứng đắn gì.
- Đi đường không mang theo mắt à!
Tên nam nhân đầy hình xăm mắng một câu, nhìn Tống Tân nhả một cục nước bọt, mặc dù không nhổ lên người của Tống Tân, nhưng cũng cách không xa.
Nghiêm Trọng không muốn gây chuyện, nam nhân này vừa nhìn đã biết không phảilà người lương thiện. Hắn kéo Tống Tân đi mau, muốn cho việc này qua đi, nhưng không ngờ Nghiêm Trọng kéo một cái, Tống Tân vẫn đứng nguyênkhông nhúc nhích.
Nghiêm Trọng quay đầu lại, nhìn thấy Tống Tânyếu ớt không chút sợ hãi, dùng ánh mắt hung dữ âm lãnh nhìn đại hán kia. Ánh mắt ấy, làm cho toàn thân của tên nam nhân đầy hình xăm rùng mìnhmột cái.
- Sau này nói chuyện cẩn thận một chút.
Tống Tân híp mắt, nhìn tên nam nhân đầy hình xăm kia, thấy tên nam nhân này bị dọa sững sờ một chút, quên cả phản ứng.
Nghiêm Trọng cũng không muốn Tống Tân náo loạn gì với loại người kia, chuyệncủa nữ quỷ đã đủ phiền rồi, hắn cũng không muốn quỷ còn chưa tới, đãđánh nhau một trận với tên nam nhân này. Hắn dùng sức kéo Tống Tân, lúcnày Tống Tân mới đi theo Nghiêm Trọng ra ngoài.
Thẳng tới khi hai người đi ra ngoài, tên nam nhân đầy hình xăm mới phản ứng lại một chút, nhớ tới ánh mắt của Tống Tân, tên nam nhân này dù gì cũng là lưu manh,nhưng vào lúc này cũng bị sợ hãi.
Nghiêm Trọng và Tống Tân haingười lấy quần áo trong tủ đồ ra, bắt đầu mặc vào. Nghiêm Trọng có chúthiếu kỳ, nửa tháng không thấy đâu, nhưng khí thế cả người của Tống Tânđã biến đổi. Việc này nếu là trước kia, đoán chừng Tống Tân sẽ nhúnnhường, tối thiểu hắn ngẫu nhiên nhìn thấy người yếu nhược hơn mình sẽnói vào một hai câu, bởi vì Tống Tân là loại người không gây chuyện,muốn chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ thành không, nhưng không ngờ vị thếcủa hai người đã đảo loạn.
Nghiêm Trọng đã quy kết tất cả do bị nữ quỷ dọa trong thời gian dài, rèn luyện ra đảm lượng và khí thế.
Mặc quần áo xong, Nghiêm Trọng dùng điện thoại của Tống Tân gọi cho MinhDiệu. Trong điện thoại Minh Diệu đang buồn ngủ mông lung. Cho nên Nghiêm Trọng nói tối nay sẽ hành động, Minh Diệu chỉ nói đêm nay có việc, ngày mai nói sau, sau đó dập máy.
- Như thế nào?
Nhìn thấy vẻ mặt ngốc trệ của Nghiêm Trọng cầm điện thoại, Tống Tân hỏi.
- Cao nhân kia bảo... Buổi tối hôm nay không tới.
Nghiêm Trọng vẻ mặt cười khổ.
- Vậy phải làm sao bây giờ?
- Không có việc gì, đêm nay hai người chúng ta ở cùng một chỗ, đã có ngọc Phật tại thân, chắc chắn sẽ không có việc.
Tống Tân vỗ vỗ bả vai của Nghiêm Trọng.
- Nhiều ng