Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3353 lượt.
br/>- Phạm vi quan sát rất tốt?
Lời của thanh niên làm cô gái thoáng sửng sốt:
- Anh muốn quan sát thứ gì?
- Xem ra chúng ta cũng muốn tìm thứ giống nhau.
Thanh niên đưa tay ra:
- Tôi tên là Minh Diệu, còn cô thì sao?
- Đông phương “năng lực giả” sao?
Cô gái không để ý tới bàn tay đang vươn ra của Minh Diệu, quay đầu nhìn vào sàn nhảy:
- Chuyện này tựa hồ đã nói rõ, không cần các vị nhúng tay vào, không ai báo với các anh sao?
- Không nên hiểu lầm, tôi không phải nhân vật thuộc phía chính phủ, tôi chỉ là một thám tử tư nho nhỏ mà thôi.
Minh Diệu rút tay trở về, đối với vẻ lạnh lùng của cô gái cũng không hề có cảm giác lúng túng.
- Mặc dù chúng ta không phải người cùng đường, nhưng nếu như mục đích nhất trí, hợp tác cũng là một sự lựa chọn rất tốt đi!
Người thanh niên tên Minh Diệu đúng thật đưa tới sự chú ý của cô gái, nànglại quay đầu quan sát người thanh niên tự xưng là thám tử tư lần nữa.
- Hợp tác? Mục đích của anh là gì? Anh cần làm chuyện gì?
Minh Diệt rít sâu một hơi thuốc, dụi tắt tàn thuốc:
- Người ủy thác đã nhờ tôi tìm kiếm con gái bị mất tích của hắn, mà trong quá trình tôi điều tra đã từ từ biết được chân tướng. Cô cứ đi làmchuyện của cô, tôi đi làm chuyện của tôi, tôi chỉ chịu trách nhiệm cứungười, những thứ khác tôi không có chút hứng thú, cho nên có thêm mộttrợ thủ không tốn tiền như tôi cô xem như kiếm được rồi.
- Tôi kiếm được sao?
Cô gái nở nụ cười, người thanh niên trước mắt đúng là rất thú vị.
- Vạn nhất anh kéo chân sau của tôi không phải tôi sẽ bị lỗ vốn hay sao?
Minh Diệu cầm ly rượu trên bàn uống một hớp, lại không nghĩ rằng do mìnhuống quá gấp, mùi rượu xông lên mũi, có một chút rượu phun ra từ mũi làm cô gái bật cười thành tiếng.
- A, ngại quá, thật lãng phí, rượu mắc tiền như vậy!
Minh Diệu vội vàng dùng khăn giấy trên bàn lau lau áo khoác ngoài bị dính rượu.
- Tôi cũng không cần cô cứu, cô chỉ cần chuyên tâm làm việc mình phảilàm, tôi ở bên cạnh trợ thủ cho cô là được rồi, có nguy hiểm cô cũngkhông cần quản cho tôi.
- A, dùng cái này, trên mắt kính của anh cũng dính kìa!
Biểu hiện vụng về của Minh Diệu làm cảm xúc khẩn trương của cô gái buônglỏng hơn rất nhiều, không khỏi rất có hảo cảm đối với người thanh niênkhông mời mà tới này, từ trong túi xách tùy thân rút một chiếc khăn tayđưa cho Minh Diệu.
- A, cảm ơn, rất cảm ơn, mắt kính của tôi thật đắt tiền lắm, lỡ làm hư tôi sẽ bị người ta mắng chết!
Minh Diệu nhận lấy chiếc khăn tay cô gái đưa tới, tháo mắt kính mà hắn tự xưng là thật đắt tiền xuống lau chùi:
- Như thế nào, đồng ý không?
Minh Diệu quay đầu nhìn cô gái xinh đẹp, trong nháy mắt cô gái liền bị cặpmắt trong suốt hấp dẫn, cặp mắt trong suốt như trẻ thơ cho dù là ở trong bóng tối cũng lóe ra tia sáng làm say lòng người. Cô gái thậm chí nảysinh chút lòng ghen tỵ với hắn, có chút mê say, có chút không cách nàotự kìm chế.
- Uy, cho câu trả lời được không nào?
MinhDiệu chỉ nhìn cô gái chừng vài giây, liền đeo lại chiếc kính đen quê mùa kia, đem đôi mắt trong suốt giấu kín sau lớp thủy tinh thật dày, làm cô gái có chút thất vọng.
- Được rồi, tôi đồng ý, nhưng nếu xảy ra chuyện tôi sẽ không cứu anh đâu!
Cô gái nhìn Minh Diệu cười cười, nàng đối với người thanh niên toàn thântản ra vẻ không chút phối hợp hài hòa lại nảy sinh ra hứng thú nồng hậu.
- Ha ha, thật tốt quá, không cần phí sức lại có thể lấy được tiền, lần này tôi thật sự kiếm được rồi.
Minh Diệu cao hứng có chút quên hết tất cả:
- Đúng rồi, hợp tác, cô còn chưa cho tôi biết được tên của cô đấy? Nhìn dáng vẻ của cô cũng không quá giống người ngoại quốc đi!
- Tôi tên là Ada, đến từ Ủy ban tối cao Châu Âu.
Ada uống một hớp rượu, ánh mắt nhìn Minh Diệu có chút nghịch ngợm:
- Nhưng nếu muốn bàn chuyện hợp tác với tôi, tôi còn có điều kiện.
- Có điều kiện thì cứ nói, con người tôi rất dễ nói chuyện.
Minh Diệu vỗ vỗ ngực.
- Anh phải gọi tôi là chị Ada.
Ánh mắt Ada chợt nheo lại, rất xinh đẹp.
- Vì sao?
Minh Diệu hiển nhiên không ngờ điều kiện của Ada lại kỳ quái như vậy.
- Rõ ràng tôi lớn hơn cô nha?
- Thì thôi!
Ada cảm giác trêu cợt người thanh niên trước mắt là một chuyện vô cùng thú vị:
- Không đồng ý thì thôi!
- Được rồi, được rồi.
Minh Diệu cúi đầu có chút ủ rũ.
- Dù sao là cô làm chủ, tôi không đồng ý cũng phải đồng ý thôi.
- Tốt lắm, bây giờ gọi một tiếng chị nghe xem nào!
Ada buông xuống bàn tay chống cằm, hăng hái bừng bừng nhìn Minh Diệu.
- Chị Ada…
Minh Diệu gọi có chút miễn cưỡng.
- Thanh âm lớn hơn một chút!
Ada hiển nhiên là không hài lòng.
- Chị Ada!
Minh Diệu nhắm mắt lại lớn tiếng hô lên.
- Không được, không có tình cảm, làm lại!
Ada cố gắng không để cho mình bật cười, nhẫn nhịn vô cùng cực khổ, vẻ mặt thống khổ của Minh Diệu thật sự quá buồn cười.
- Chị Ada…
- Không được, quá buồn nôn rồi, thật tình hơn một chút đi!
- Chị Ada!
- Không được, giọng nói