pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3405 lượt.

Hạo cười híp mắt tiêu sái đi tới:
- Hoan nghênh gia nhập xã đoàn của chúng tôi!
- A, sư ca cũng là thành viên của xã đoàn này sao?
Diệp Tiểu Manh nhìn Văn Hạo kinh ngạc hỏi.
- Đúng vậy!
Văn Hạo lấy ra huy chương:
- Tôi là cán bộ!
- Wow, a Trạch, chúng ta gặp được nhân viên cao tầng a!
Diệp Tiểu Manh không chút hình tượng đứng một bên hô to gọi nhỏ.
- Đợi đến khi có hoạt động tôi sẽ dùng tin nhắn báo cho hai người, nhất định phải tới đó!
Văn Hạo nhớ kỹ số điện thoại của Diệp Tiểu Manh.
- Ân, nhất định, gặp lại sau, sư ca!
Diệp Tiểu Manh lôi kéo tay a Trạch:
- A Trạch, chúng ta trở về thôi.
- Này, chờ tôi một chút!
A Trạch đi tới một bên nhìn Văn Hạo nhỏ giọng nói:
- Xã đoàn các vị cụ thể làm gì anh còn chưa nói.
- Cô thích thứ gì thần quái không?
Văn Hạo thần bí cười cười.
- À, rất tốt!
A Trạch nở nụ cười hiếm có:
- Tiểu Manh, chúng ta đi thôi.
- A, đúng rồi, tôi quên hỏi xã đoàn hoạt động về chuyện gì nữa.
Diệp Tiểu Manh đi thật xa mới nhớ được vấn đề trọng yếu như vậy còn chưa hỏi rõ ràng đã đòi gia nhập.
- Yên tâm!
A Trạch lôi kéo Diệp Tiểu Manh tiếp tục đi về phía trước:
- Chuyện cô có hứng thú, tôi cũng cảm thấy hứng thú.
- Được rồi!
Tiểu não của Diệp Tiểu Manh rất lười nghĩ ngợi những vấn đề phức tạp nhưthế, vung vẩy mái tóc buộc đuôi ngựa theo A Trạch rời đi.


- Uy uy, Tiểu Manh, cô có nghe nói không, chuyện ma quái ở ký túc xá cũ đó?
Mới vừa quay trở về ký túc xá, An Thanh làm vẻ thần thần bí bí kéo Diệp Tiểu Manh nhỏ giọng nói.
- A, chuyện kia sao…
Diệp Tiểu Manh rất không tình nguyện nhắc tới những chủ đề thần quái này.
- Nghe qua, không có hứng thú!
Sau đó nàng liền nằm trên giường không nói thêm gì nữa.
- Ai nha, thật sự là khủng khiếp lắm!
An Thanh không có ý định bỏ qua cho Diệp Tiểu Manh, vẫn tiếp tục nói:
- Nghe nói có ba sinh viên cấp cao tận mắt nhìn thấy đó, không trách được khi tôi đi ngang qua chỗ đó luôn cảm giác cả người không được tự nhiên, quả nhiên là rất tà môn.
- Nha…
Lời của An Thanh đưa tới hứng thú của a Trạch:
- Cô nói thật sự?
- Dĩ nhiên!
Ngữ điệu của An Thanh càng cao hơn:
- Các cô không lên bbs của trường nhìn sao? Bây giờ bài post kia đangphát hỏa, hơn nữa còn không ngừng đổi mới, viết rất thực sự đó.
- Như vậy tôi cũng muốn xem thử một chút.
A Trạch lộ ra nụ cười hiếm có:
- Cho tôi mượn dùng máy vi tính của cô một chút.
- Này, Tiểu Manh, cô có muốn xem hay không?
An Thanh đẩy đẩy Diệp Tiểu Manh đang nằm trên giường.
- Tôi thật không có lừa cô đâu!
- A a, tôi không có hứng thú, chuyện như vậy không nên nói với tôi, tôi chán nghe loại chuyện thần quái này lắm!
Diệp Tiểu Manh bưng kín lỗ tai.
- Thật là, là một người trẻ tuổi làm sao lại không có chút lòng hiếu kỳ cùng tinh thần tìm hiểu đây.
An Thanh không sao hiểu nổi phản ứng của Diệp Tiểu Manh.
- Nếu quả thật có quỷ, chẳng lẽ cô không muốn xem thử một lần sao?
- Không muốn, tuyệt không muốn!
Diệp Tiểu Manh dùng gối bưng kín đầu:
- Nhìn nhiều năm như vậy còn nhìn gì nữa chứ!
Diệp Tiểu Manh thầm nghĩ trong lòng.
- Thật là, không phối hợp một chút nào!
An Thanh đánh nhẹ lên người Diệp Tiểu Manh:
- Tới đây đi a Trạch, tôi tìm cho cô xem, viết nhiều lắm rồi.
An Thanh mở mạng bbs của trường học, tìm tiêu đề kia đưa cho a Trạch xem.Bài post này quả thật vô cùng nóng nảy trên bbs, tỷ số điểm kích cùngtin nhắn hồi đáp đúng là đếm không xuể.
Bài post dùng ngôi thứ nhất viết, viết chuyện ba người cùng đến ký túc xá cũ thám hiểm.
Không thể phủ nhận, người viết bài này văn phong tương đối khá, rất có cảmgiác hiện trường, theo An Thanh nói khi nàng đọc được bài post này cũngnhịn không được muốn đến ký túc xá cũ kia xem có quỷ hay không. Trongbài post còn miêu tả hình dáng con quỷ sinh động như thật, nghe nói vốnkhông miêu tả được cặn kẽ như vậy, nhưng về sau có rất nhiều người đềnghị, còn có người căn cứ theo tưởng tượng của mình hình dung hình dángquỷ hồn kia, kết quả bộ dạng quỷ hồn càng ngày càng có hình tượng. Thờigian dần trôi qua, lai lịch, bản lĩnh, mê đề về quỷ hồn kia còn đượcmiêu tả ra ngoài.
Nghe nói quỷ hồn kia vốn là quản lý viên ký túc xá cũ thời trước, là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, vẫn chưa kếthôn, cho nên trong lòng có chút biến thái, thường xuyên ở nhà vệ sinh nữ nhìn lén nữ sinh. Một buổi tối nọ một nữ sinh xinh đẹp một mình đi nhàvệ sinh, nhân viên quản lý kia lại núp ở một nơi nhìn lén, kết quả bị nữ sinh kia phát hiện. Nữ sinh muốn hô hoáng, kết quả người kia thẹn quáthành giận bóp chết nữ sinh kia, hơn nữa còn dùng sợi dây treo trên trần nhà. Nhân viên quản lý biết chuyện này mình không thể trốn thoát, liềntreo cổ tự sát trong phòng quản lý. Nhưng bởi vì sau khi chết chấp niệmvề lòng háo sắc quá nặng, quỷ hồn vẫn quanh quẩn trong ký túc xá bồi hồi không chịu rời đi, thường xuyên có nữ sinh có cảm giác mình bị rìnhtrộm nửa đêm khi đi nhà vệ sinh,