10 BÍ ẨN HIỆN HỮU TRÊN THẾ GIỚI CHƯA CÓ LỜI GẢI ĐÁP
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:16 17/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
hỏa phù thủ,nhưng những gì mà cô nhận lại được từ ông Halem chỉ là lời khuyên kiên nhẫn vàchưa đến lúc. Không hiểu ông Halem thực sự không biết rằng đại họa vẫn đang diễnra đối với nhà Ngọc Lam hay đó là chủ ý của ông bắt Ngọc Lam phải đợi và khoanhtay đứng nhìn người nhà của cô từ từ từng người phải bỏ mạng một. Ngọc Lam mấyhôm đầu còn cảm thấy khó chịu vì cô rất lo lắng cho gia đình, nhưng ngồi đàmthoại với ông Halem được mấy ngày thì cô cũng dường như quên hẳn cái đại họatrước mát mà bị lạc lõng vào cái cõi tâm linh, những triết lý sống trên cuộc đờimà ông Halem đang ngấm ngầm chuyền đạt cho cô. Và rồi cứ như thế, Ngọc Lam nhưquên mất một điều rằng cái mối đại họa vẫn đang luẩn quẩn và ám lấy gia đìnhcô, bây giờ chỉ còn có thể đếm từng ngày một cho đến khi người trong nhà tiếptheo của Ngọc Lam sẽ phải bỏ mạng.
Trênchú út của gia đình Ngọc Lam còn có một người dì nữa tên là Vân, và người dìnày làm nghề may vá. Dì Vân đã may mắn tiết kiệm đủ tiền để mở một tiệm vải nhỏtrên đường Phùng Khắc Khoan. Nếu nói về con đường này thì đúng là chỉ chuyên vềbán vải chứ không phải là để may vá, chính vì thế mà cửa tiệm của dì Vân haynhư của bao người khác cũng chỉ đủ kiếm tiền lời để sống qua ngày mà thôi. Từngày căn nhà thờ tổ này mới bắt đầu xây lên cho tới khi chú út chết thì dì Vâncũng bận việc gia đình mà bỏ bê hết cả cửa hàng vải của mình. Và rồi cứ như thế,tiệm vải của dì Vân ngày một đi xuống đâm ra nợ nần, đến khi mọi việc trong giađình tạm thời êm xuôi và dì Vân đã có thời gian để quay lại chăm nom tiệm vảicùa mình thì có lẽ mọi việc đã quá muộn. Nhưng ngay khi mà dì Vân cứ tưởng rằngmình sẽ phải đóng cửa hàng vì không đủ tiền thuê nhà thì kì tích đã xuất hiện.Chỉ trong vòng có một tuần mà tiệm vải của dì Vân bỗng đông nghẹt, vải nhập vềbán đến đâu là hết bay đến đó, với số tiền lời mà dì Vân thu lại về được thì cóthể nói là dì ta dễ dàng mở ra thêm được ba cửa hàng vải nữa cũng nằm ngay trênphố Phùng Khắc Khoan. Đối với dì Vân mà nói thì bây giờ dì ta vui lắm, vì nghĩrằng mình sống tốt và thật thà bấy lâu nay cuối cùng cũng đã được ông trời banphát lộc cho, dì ta nào đâu có ngờ được rằng, đó lại là điềm báo của một tai họasắp xảy đến với dì ta.
Đólà vào một đêm mưa tầm tã ngày chủ nhật, đêm đó đích thân dì Vân phải ở lại tiệmđể kiểm kê vải mà xe sẽ đưa tời. Một mình dì Vân ngồi trong tiệm đang ngồi thốngkê lại sổ sách giấy tờ và số lượng vải sẽ nhập về, bên ngoài là mưa rơi tầm tã,gió rít lên từng cơn. Đèn trong tiệm thì vẫn sáng trưng nhưng đèn biển hiệu đãtắt và cái cửa sắt đã được khép lại một nửa do cửa hàng đã đóng cửa. Dì Vânđang ngồi trong đó vùi đầu trong sổ sách thì bất ngờ ở ngoài cửa, nơi mưa gióđang gào thét kia là một bà lão ăn mày đang tiến tới bên cạnh cửa sắt. Người bàta mặc một bộ quần áo rách nát bẩn thỉu, trên đầu là cái nón lá thủng lỗ chỗ vànát tươm. Bà lão có dáng vẻ ăn mày này cứ đứng ở đó lặng thinh mà nhìn vàotrong tiệm nơi dì Vân đang ngồi làm sổ sách. Dì Vân thì vẫn ngồi đó úp mặt vàosổ sách mà không hề hay biết rằng có một bà lão ăn mày đang đứng ở cửa lặng lẽnhìn dì ta. Có lẽ là dì Vân sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên để nhìn bà lão ănmày đó nếu như bất thình lình không có một cơn gió lạnh lùa vào. Dì Vân đang cầmbút viết lách thì bỗng toàn thân dì run lên bần bật khiến cho dì ta đánh rơi cảcây bút xuống cuốn sổ thống kê. Như một phản xạ tự nhiên, bất thình lình dì Vânngửng đầu lên nhìn, cái hình ảnh bà lão ăn mày đang lấp ló bên ngoài giời dôngbão khiến cho dì Vân phải thót tim. Nhưng rồi dì Vân nghĩ lại bèn nói lớn:
-Bàơi, tiệm con đóng cửa rồi.
Bà lão ăn mày vẫn đứng đó không nóigì, chỉ đưa mắt nhìn dì Vân. Trong vòng mấy giây, dì Vân như định thần lại vànhìn ra được đây là một người ăn mày. Nghĩ vậy dì Vân rút tờ một trăm nghìn ra,vốn dĩ dì ta rất hay đi từ thiện, nhất là bây giờ lại đang bán được hàng nên dìVân hào phóng lắm. Dì Vân cầm tờ một trăm nghìn đứng lên ra mở rộng cái cửa vàđưa tờ một trăm nghìn và nói:
-Bàơi, con biếu bà.
Bà lão ăn mày này vẫn không nói gì,không buồn đưa tay ra đỡ lấy tờ một trăm nghìn mà dì vân đưa ra. Dì Vân bây giờmới để ý kĩ bà lão ăn mày này, bà ta dáng gầy gòm ốm yếu, trên người là bộ quầnáo rách nát với cái nón lá tả tơi. Càng nhìn dì Vân càng cảm thấy thương sóthơn cho bà lão tội nghiệp này. Thế nhưng dì Vân vô cùng ngạc nhiên hơn nữa khimà bà lão ăn mày này ngửng mặt lên nhìn dì với đôi mắt đã mờ, bà ta nói:
-Côcho tôi vào chọn vải được không?
Dì Vân mới đầu nghe bà lão này nóithì như á họng, trong đầu dì nghĩ rằng làm sao mà một bà lão ăn mày lại có thể cótiền để mua vải được cớ chứ. Nhưng cứ đứng trời trồng như vậy nhìn vào cáikhuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt già nua kia thì dì Vân cảm thấy trong lòng nhưkhông phải lắm. Dì Vân đứng lùi qua một bên và nói:
-Vângmời bà vào ạ…
Bà lão từ từ bước từng bước chậmrãi run rẩy vô tiệm. Dì Vân đợi bà lão bước hẳn vào trong tiệm, thế rồi cô tiếpđãi bà lão ăn mày này như một người khách bình thường:
-Bàơi, bây giờ tiệm con đang hết vải, đ