Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:16 17/12/2015
Lượt xem: 1342356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.
êm nay họ mới đưa một lọat hàng mới về, cógì sáng mai bà quay lại chọn vải bà ha?
Bà lão ăn mày đứng giữa tiệm nhìnlên những kệ vải chỉ còn lác đác vài cuộn, thế rồi bà ta chỉ tay về phía cuộn vảiđen không to lắm ở kệ thứ ba mà nói:
-Tấm vảiđen kia có bán không cô?
Dì Vân ngước mắt nhìn lên trên kệmà đáp:
-Dạ cóạ.
Bà lão nói:
-Cô cóthể lấy xuống cho lão xem được không?
Vân kéo ghế ra và đáp:
-Bà ngồixuống đấy, để con lấy vải cho bà coi.
Bà lão từ từ ngồi xuống cái ghế nhựa,còn di Vân thì kéo ghế đừng lên lấy cuộn vải đó xuống cho bà lão. Dì Vân cầm cuộnvài đưa cho bà lão coi:
-Bàơi, loại vải này chỉ để may áo tang thôi bà ơi, với cả chất liệu không được tốtlắm. Tẹo nữa con có mấy mầu đen óng may áo đẹp lắm, sáng mai bà …
Dì Vân chưa kịp nói hết câu thì bàlão ăn mày này đã đưa tay đón lấy cuộn vải đen đó. Bà lão từ từ mở ra, bà đưa mộttay vuốt lên mặt vải chậm rãi, không hiểu sao dì Vân đứng đó nhìn bà lão ăn màyvuốt cái bàn tay nhăn nheo lên tám vải đen mà xương sống dì ta như ớn lạnh lắm.Bất ngờ bà lão ngửng mặt lên nói với dì Vân:
-Dì cóthể may giúp tôi một bộ quấn áo ngủ ở nhà được không?
Dì Vân hỏi:
-Dạ đượcạ…
Thế rồi dì lấy cuộn thước dây và cuốnsổ ra, dì tính là cứ may cho bà lão một bộ, cho dù là bà ta không có tiền để trảđi chăng nữa thì dì ta cũng coi như là bố thí cho bà lão này luôn. Thế nhưng màdì Vân còn chưa kịp bảo bà lão ăn mày này đứng lên để lấy số đo thì bà lão đãnói:
-Dìhãy cứ may một bộ cho dì mặc vừa là được rồi.
Dì Vân nghe xong cái câu đó thì ớnlạnh vô cùng, bên ngoài trời là sấm chớm mưa bão vẫn ầm ầm, chỉ có dì Vân lànhư bất động đi mấy giây. Trong đầu dì thì cảm thấy kì cục lắm và không hiểu đượcý đồ của bà lão lắm, nhưng dì vẫn đáp:
-Dạvâng, có gì ba ngày sau bà quay lại lấy nhé.
Bà lão gật đầu, thế rồi bà đứng lênmóc từ trong cạp quần ra một túi vải nhỏ cũ nát đặt lên bàn. Bà vừa quay ngườibước từng bước chậm rãi ra cửa, bà ta nói:
-Côyên tâm, sau này con cái và chồng cô sẽ sống sung túc, gặp nhiều may mắn. Nhưngcái gì đến thì vẫn phải đến mà thôi.
Nói rồi bà lão ăn mày lưng gù từ từtiến ra ngoài cái màn đêm mưa gió ào ạt kia. Dì Vân vẫn đứng đó chết lặng đi mấygiây, thế rồi gì tiến tới cầm cái túi vải cũ nát nhỏ kia lên, gì Vân mở ra thìgì vô cùng ngạc nhiên, trong túi vải đó là hai thỏi vàng nén rực sáng khắp cảtiệm. Dì Vân vội vã cầm hai nén vàng lao ra ngoài trời mưa bão như để trả lạicho bà lão ăn mày kia, thế nhưng mà bà lão ăn mày như thể đã biến mất vào cáimàn đêm đen rồi.
Mấyngày hôm sau, không hiểu là vì cái gì mà mỗi lần di Vân ngồi ngoài cửa hàng, dìđều có cái cảm giác ớn lạnh gì đó khác thường, một cái cảm giác mà có lẽ từ béđến giờ dì ta chưa từng trải qua bao giờ. Cứ nghĩ rằng bộ quần áo mà bà lão ănmày đặt sẽ làm nhanh lắm, thế nhưng mà đã một tuần trôi qua mà dì Vân vẫn chưalàm xong, có vẻ như dì ta vẫn chưa hề ưng ý lắm thế nên dì cứ làm hoài, làmxong lại bỏ. Quay trở lại với Ngọc Lam, có lẽ ông Halem đã nhận thấy rõ rằng NgọcLam đã khá am hiểu về những thuyết nhân quả và tâm linh sau khi cô đã đọc hếtcuốn “Bên Kia Của Sự Sống”. Buổi chiều hôm đó, ông Halem hẹn Ngọc Lam đúng mộtgiờ đêm có mặt ở cổng chính của Quốc Tử Giám, ông sẽ khai thông sức mạnh tiểm ẩncho Ngọc Lam và giúp Ngọc Lam trở thành một hỏa phù thủy thực thụ. Ngọc Lam biếtvậy thì vui lắm, cô tính hỏi ông Halem coi có thể đưa Khánh đi cùng được khôngthì ông Halem đã gạt đi và nói rằng chuyện ông Halem giúp cô trở thành hỏa phùthủy tuyệt đối không được cho người thứ ba biết, vì nếu chuyện bại lộ thì hậuquả sẽ còn khó lường hơn nữa. Ngọc Lam thấy ông Halem nói vậy thì cũng chỉ cònbiết buồn bà mà nghe theo.
Tốihôm đó như đã hẹn, đúng một giờ đêm thì Ngọc Lam đã có mặt ở ngay trước cửachính của Văn Miếu Quốc Tử Giám. Vào giờ này thì quanh đường này rất vắng, gầnnhư là chỉ còn có một mình Ngọc Lam, bên ngoài gió thổi nhè nhẹ, ánh trăng vằngvặc soi xuống cả một vùng đất, Ngọc Lam đứng đây một mình mà cô như cảm thấy côđơn lạnh lẽo đến tột cùng. Còn đang đứng đó một mình thì bỗng mùi hương thơmhoa sen phảng phất. Một lúc sau, Ngọc Lam có thể nhìn thấy bóng hai người đangthấp thoáng tiến lại, đó là Liên và ông Halem. Hai người tiến gần tới Ngọc Lam,Liên nhìn Ngọc Lam mỉm cười, còn ông Halem thì như không cần người dắt mà tựđi, cứ như thể là đôi mắt của ông ta đã sáng lại vậy, ông Halem nói:
-Conđúng giờ quá ha.
Thế rồi ông Halem dẫn đầu đưa cảLiên và Ngọc Lam vào thẳng bên trong Văn Miếu Quốc Tử Giám, cả ba người đứngtrước cánh cửa chính, lập tức cánh cửa tự động từ từ mở rộng ra như thể có ngườiđứng hai bên mở bung cánh cửa ra vậy. Ông Halem và Liên bước vô trong thì khôngsao, vậy mà không hiểu sao ngay khi Ngọc Lam vừa bước vào thì bỗng cổ cô nhưnghẹt thở. Ngọc Lam kêu lên mấy tiếng “ặc ặc” sau đó cô quỵ xuống dưới mặt đấtbằng hai đầu gối, hai tay thì cứ như thể đang cố gỡ một cái gì đó vô hình siếtchặt lấy cổ của cô. Liên thấy vậy vội hốt hoảng kéo ông Hale