XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truyện Kinh Dị – Số Kiếp

Truyện Kinh Dị – Số Kiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:16 17/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.

á con tỉnh lại rồi …

Ngọc Lam từ từ ngồi dậy, thế nhưngmà những hình ảnh mà cô đã nhìn thấy trong cái giấc mơ ngắn ngủi của mình thì vẫncứ hiện diện trong đầu. Ngọc Lam ngửng mặt nhìn quanh, cô có hơi rùng mình khimà giờ đây quanh Văn Miếu là rất đông binh lính mặc áo giáp, tay kiếm tay giáonhìn rất oai nghiêm. Ngọc Lam còn đang ngồi đó đờ đẫn ra, thì ông Halem đã vộiđỡ cô đứng dậy và nói:

-Conmau theo ta.

Ngọc Lam nghe lời cũng từ từ đứng dậy,thế rồi cô cùng với Halem và Liên bước lại vào gian nhà chính của Văn Miếu quốctử giám. Đập vào mắt Ngọc Lam không còn là một gian nhà tối mò mò nữa, mà giờđây cả gian nhà chính bỗng sáng rực đèn lên, bên trong là bao nhiêu quan văn từngày xưa. Ngọc Lam ngước mắt nhìn lên cái bộ bàn ghế gỗ sơn son thiếc vàng kialà một người con gái khoác trên mình bộ quan phục rực rỡ lắm. Khuông mặt ngườiphụ nữ này tuy là rất bình thường, nhưng khi Ngọc Lam nhìn vào thì cô lại khuônmặt của người phụ nữ này toát lên một cái vẻ gì đó thanh tao, nhã nhặn, vàtrang nghiêm lắm.

Lầnnày không cần phải ông Halem nhắc, lập tức cả ba người cùng nhau quỳ xuống hô lớn:

-Thần,bái kiến nữ thần trí tuệ.

Nữ thần ngồi trên ghế sơn son thiếcvàng cầm cái quạt vải có chữ nho ở trên phe phẩy. Thể rồi nữ thần đưa quạt raphía trước nói:

-Cáckhanh miễn lễ.

Cả ba người sau khi đứng lên, vị nữthần này rời khỏi ghế, sau đó bà ta từ từ tiến tới bên cạnh Ngọc Lam, bên tay vẫnlà cái quạt phe phẩy. Ngọc Lam bây giờ mới nhìn rõ thân hình của nữ thần trí tuệ,giáng người nhỏ bé thanh mảnh, mái tóc dài đen mượt óng ả buông dài từ trongcái mũ quan. Nữ thần trí tuệ nhìn Ngọc Lam một lúc thì bà ta mỉm cười, thế rồibà ta đưa cái quạt vải lên che miệng mà nói:

-Khanhcảm thấy sao rồi?

Ngọc Lam còn đang ngơ ngàng khi màcô nhìn vào cái khuôn mặt thanh tao đầy nghiêm trang đó. Liên đứng bên cạnh thấyNgọc Lam cứ đờ ra thì cô vội ra hiệu bằng cách khẽ kéo áo Ngọc Lam. Ngọc Lam chợtrùng mình nhẹ như thể cô vừa thoát ra khỏi cái sự mệ hoặc của nữ thần trí tuệ vậy.Ngọc lam vội cúi người đáp:

-Dạthưa con ổn ạ.

Nữ thần trí tuệ cười thành tiếngkhe khẽ, cái tiếng cười vô cùng dễ thương. Nữ thần trí tuệ nói:

-Khanhkhông cần phải đa lễ đến vậy đâu.

Nói rồi nữ thần trí tuệ gập cái quạtlại, bà ta đặt hai bàn tay lên vai Ngọc Lam và nói:

-Ta biếtkhanh đang phải trải qua những gì, và những gì sắp đến cũng sẽ còn khó khăngian khổ hơn gấp mười lần. Nhưng khanh hãy an lòng, ta tin rằng khanh sẽ vượtqua được tất cả, hãy tự tin lên nhé.

Ngọc Lam nghe tuy là không hiểu lắmnhưng cũng chỉ cúi đầu khẽ đáp:

-Dạ.

Nữ thần trí tuệ như đọc được ý nghĩcủa Ngọc Lam, bà ta lên tiếng:

-Khanhhãy yên tâm, sức mạng của khanh đã được khai thông, bằng chứng chính là việckhanh nhìn thấy ta cũng như bao nhiêu quan văn và binh lính ở đây.

Thế rồi nữ thần trí tuệ buông tayra khỏi vai Ngọc Lam và tiến tới bên cạnh cái bàn sơn son thiếc vàng. Ngọc Lamđứng đó thì cô có thể nhìn thấy tất cả mọi con mắt của quan văn và binh línhđang nhìn cô mỉm cười. Nữ thần trí tuệ đứng bên cạnh cái bàn sơn son thiếc vàngnói tiếp:

-Bâygiờ ta sẽ tặng khanh một món quà cuối cùng.

Nói rồi nữ thần quay người đối mặtvới Ngọc Lam, bà ta xòe cái quạt ra đưa lên che nửa mặt. Con mắt ở nửa mặt bênkia bỗng xuất hiện ra một tia sáng rọi thẳng vào chán Ngọc Lam. Ngọc Lam đượctia sáng đó rọi vào người, dường như cô có thể cảm nhận được một luồng năng lượngấm nóng tuôn chàn khắp cơ thể và tập trung ở tim mình. Khi đã truyền sức mạnhxong, Nữ thần trí tuệ hạ quạt xuống và nói:

-Việc ởđây đã xong, giờ khanh đã có sức mạnh, là hiện thân của hỏa phụng hoàng. Khanhhãy tự tìm hiểu và học cách sử dụng chúng, hãy đi đi. Hãy đi và chiến thắng nỗilo lắng, chiến thắng con quỷ trong lòng khanh. Vì sau này khanh còn có một nhiệmvụ rất là lớn lao đó.

Ngọc Lam nghe những lời nói này củanữ thần trí tuệ thì cô như nhớ ra giấc mê về dì Vân. Ngọc Lam vội cúi ngườinói:

-Đa tạnữ thần trí tuế.

Thế rồi cô quay đầu lao ngay rangoài cửa Văn Miếu Quốc Tử Giám. Ông Halem định tiến tới can ngăn thì bị nữ thầntrí tuệ ra hiệu ngừng, ông Halem quay qua nhìn nữ thần trí tuệ hỏi:

-Tại …tại sao nữ thần lại để cho cô ý làm vậy?

Nữ thần trí tuệ lại xòe cái quạt vảira mà phe phẩy, bà ta đáp:

-Việccủa khanh và ta đến đây là xong, phần còn lại hãy cứ để cho Nghiệp Chướng QuỷThần lo liệu nốt.

NgọcLam lao ngay ra ngoài cửa Quốc Tử Giám, cô nhìn quanh cái con đường vắng vẻ vàođêm này không một bóng người. Ngọc Lam đứng đó ngán ngẩm, chẳng qua là cô đangtìm coi coi có ông xe ôm nào không để phi ngay tới tiệm vải của dì vân, vì NgọcLam biết rằng tầm cuối tuần thì dì Vân thường ở lại khuya để khai kê sổ sách đồngthời là đích tay mình kiểm hàng và nhập luôn. Sau một hồi ngó nghiêng, thế rồitrong lòng Ngọc Lam dường như là không thể đợi được nữa, cuối cùng cô liều mìnhchạy bộ thật nhanh tới thẳng tiệm vải của dì vân. Vừa mới chạy được một đoạn, bấtngờ Ngọc Lam nghe tiếng con