Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truyện Kinh Dị – Số Kiếp

Truyện Kinh Dị – Số Kiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:16 17/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.

ân mà khóc lóc thảm thiết, chẳng mấy chốc mà cái tiếng khóc nức nở thảm thiếtđó của Ngọc Lam đã thu hút người dân hiếu kì sống quanh đó.

Nhiềungười dân bực tức không ngủ được, họ định lao vào trong chửi cho Ngọc Lam mộttrận, thế nhưng mà khi họ nhìn thấy cái cảnh tượng trước mắt thì họ lại hốt hoảngchạy ngay ra ngoài và gọi cho công an. Chỉ một lúc sau, một lọat xe 113 và xe cứuthương đã có mặt ở hiện trường, thậm chí là người nhà của Ngọc Lam cũng đã tới.Họ vô cùng sợ hãi khi nhìn vào hiện trường, vì họ không thể hiểu được nổi tạisao một người như Ngọc Lam lại có thể tạo ra một hiện trường vụ án kinh dị nhưvậy. Thêm vào đó, kể từ khi lực lượng chức năng có mặt tại hiện trường thì NgọcLam nhất quyết khăng khăng nói rằng mình không phải là hung thủ. Điều tra sơ bộhiện trường cũng cho thấy rằng Ngọc Lam không phải là hung thủ, thêm vào đó cónhiều điều còn khá khuất tất nên vụ án này khó có thể mà làm rõ một sớm một chiềuđược. Hai vị thiếu tá công an có mặt tại hiện trường nhìn nhau ngán ngẩm, mộtngười quay ra hỏi:

-Làmsao bây giờ ông?

Vị thiếu tá kia ngẫm nghĩ một lúc,thế rồi cậu ta chán trường rút điện thoại ra và nói:

-Tạmthời phong tỏa hiện trường vụ án, coi bộ lần này chúng ta phải gọi cho bên ĐBQPvào việc thôi.

Tạitrụ sở chính của ĐNQP, Hằng hiện giờ đang ngồi tại văn phòng của đội trưởng độiA1, từ ngày Hưng mất, Hằng chính thức được bổ nhiệm lên làm đội trưởng đội A1,biệt đội sử lý thông tin của toàn ngành ĐNQP. Hằng đêm nay ngồi trực đêm lại thẫnthờ nhìn tấm ảnh ngành của Hưng để ở đầu bàn. Cô châm một điếu thuốc lên để ratrước ảnh Hưng, đồng thời cô cũng làm một điếu, không biết kể từ khi nào mà Hằngbắt đầu nghiện thuốc và rượu, không lẽ Hằng đâm ra như thế này tất cả đều là doHưng mà ra hay thôi sao? Hằng dít thuốc phả khói, cô mỉm cười nhìn ảnh Hưng mànói:

-Anhbiết không? Thời anh và em, chúng ta đã là những chiến sĩ ĐNQP đầu tiên gia nhậphàng ngũ, chúng ta đã tự thề nguyện rằng sẽ đưa cái đất nước Việt Nam này trởnên an toàn và hùng mạnh hơn bao giờ hết. Anh em trong ngành hồi đó cũng đã noitheo tấm gương sáng của anh. Nhưng bây giờ thử hỏi xem? Em hỏi anh? Chúng tachiến đấu vì cái gì? Chiến đấu cho ai? Khi mà bàn tay tham nhũng, chuyên chế đãtóm lấy được cả ĐNQP?

Nói đến đây chợt trên mắt Hằng lạituôn rơi hai dòng lệ, thế nhưng mà cô vẫn bỏ mặc, cứ để cho nước mắt tuôn rơitrên má, Hằng ngồi đó dít thuốc thở dài nói:

-Trongngành bây giờ còn mấy ai tâm huyết với ngành nữa đâu anh … toàn bọn con ôngcháu cha, toàn một lũ thối nát!

Nói rồi Hằng đập tay mạnh xuống bànkhiến cho điếu thuốc mà cô châm cho Hưng để trước ảnh phải lăn xuống đất.

Bấtngờ người thư kí của Hằng bước vào trên tay cầm một tập hồ sơ, cậu ta đứng ở cửanghiêm người đưa tay lên chào Hằng theo quân lệnh và nói:

-Thưachỉ huy!

Hằng dập điếu thuốc đưa tay lau vộiđi hàng nước mắt và nói:

-Vàođi.

Chiến sĩ A1 trẻ tuổi này bước vàonhẹ nhàng đật tập hồ sơ trên bàn và nói:

-Vừacó tin từ phí công an cho biết trên đường Phùng Khắc Khoan vừa xảy ra một vụ việcmà bên công an cần bên ta chực tiệp can thiệp.

Hằng quay đầu đáp:

-cậu gọixuống bộ phận vận chuyển điều ngay một xe trở tội đi nhé.

Chàng chiến sĩ trẻ này ngơ ngác hỏi:

-Sếpkhông coi qua hồ sơ ạ?

Hằng nặng giọng:

-Tôinói thì đi làm đi.

Trước cái sự giận dữ vô lý đó của Hằng,thế nhưng mà chiến sĩ trẻ này vẫn tươi tỉnh, cậu ta đưa tay lên đầu đáp:

-Rõ.

Thế rồi cậu ta ra bàn làm việc củamình để liên lạc với phòng vận chuyển. Hằng đứng dậy đội cái mũ ngành mầu đenlên đầu, cô nhìn ảnh Hưng và nói:

-Anhhãy chúc em may mắn đi.

Nói rồi Hằng hôn nhẹ lên ngón taycái của mình, cô ịn cái ngón tay đó lên môi Hưng trên ảnh, thế rồi cô tiến rakhỏi phòng.

Mộtlúc sau Hằng cùng một vài đồng trí bên A1 và B2 đã có mặt ở đó. Thông qua báocao sơ bộ thì từ lúc bên lực lượng ban ngành chức năng tới nơi thì chỉ có mộtmình Ngọc Lam là có mặt tại hiện trường vụ án. Hằng sau khi coi qua hiện trườngvụ án, thế rồi cô vòng qua coi thử Ngọc Lam đang ngồi đợi trên xe giam dữ. Hằngnhìn qua Ngọc Lam thì bỗng nhiên cô có cái cảm giác dì đó lạ lắm, một cái cảmgiác thân thiện cứ như thể là Hưng đang đứng ngay trước mặt cô vậy. Nghĩ rằngđây là điềm báo và có gì đó không ổn đang diễn ra, Hằng lập tức ra lệnh cho bêncông an đưa Ngọc Lam về thẳng trụ sở của ĐNQP để chính cô lấy cung, mặc cho bốmẹ của Ngọc Lam hết lời van xin, nhưng Ngọc Lam vẫn được đưa lên xe và trở vềtrụ sở của ĐNQP.



Chương 10: Điềm Báo.

Một mình Ngọc Lam ngồitrong phòng lấy cung tại trụ sở của ĐNQP, đối với những người còn trẻ và chưaphạm tội bao giờ như cô thì có lẽ đây sẽ là cái trải nghiệm đầu đời mà Ngọc Lamkhông thể nào quên được. Nhưng có lẽ Ngọc Lam cũng chẳng còn có chút tâm trínào để mà trải nghiệm cái cảm giác đầu tiên ngồi trong phòng lấy cung này cả.Trong phòng lấy cung đèn sáng bừng lên, chỉ có độc một chiếc bàn bằng sắt vàhai chiếc ghế đối diện nhau, ngay phía sau lưng Ngọc L


Snack's 1967