Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

đó lấy điện thoại, gọi điện cho Phong Bính Thần.
Người nghe máy là một người đàn ông nói tiếng Trung không được lưu loát lắm: “Tôi là trợ lí của cậu Phong. Bây giờ cậu ấy không tiện nghe điện thoại. Có chuyện gì có thể nói với tôi”.
“À..Thuần Khiết chần chừ một lúc rồi nói: “Vậy thì xin ông hãy nói lại với anh ấy, bồng nhiên tối nay tôi có chuyện đột xuất, không thể..
“Cô là cô Chân đúng không?”. Đối phương phản ứng rất nhanh.
“Đúng vậy, tôi...”.
“Xin cô chờ một chút!”.
Thuần Khiết đợi một lúc, giọng nói của Phong Bính Thần vang lên trong điện thoại, điệu cười có vẻ khôngnghiêm túc: “Nóng lòng muốn gặp anh sao?”.
“Đừng đùa nữa”. Thuần Khiết đi thẳng vào vấn đề: “Tối nay anh muốn em cùng anh tới bữa tiệc sao?”.
“Đừng từ chối anh”.
“Anh điên à? Sao em có thể dự tiệc được. Em là ai chứ?”.
“Coi như là bạn gái của anh”.
“Cho dù em là bạn gái của anh, em cũng sẽ không đến dự tiệc”.
“Vì sao?”.
“Vì...”. Cô im lặng hai giây rồi nói với giọng điệu rất ôn hòa: “Vì em không quen bị người ta chú ý, không quen trở thành tâm điểm. Nếu em đứng cùng với anh, chắc chắn sẽ phải đối diện với ánh mắt của mọi người, như thế em sẽ cảm thấy không tự nhiên...”.
“Nhưng em biết không?”. Bỗng nhiên giọng nói của Phong Bính Thần trở nên rất dịu dàng, sâu lắng: “Lúc em bối rối, đứng ngồi không yên lại có một vẻ đẹp rất đặc biệt”.
Thuần Khiết bật cười: “Trời ơi! Để đạt được mục đích, những lời củ chuối như thế anh cũng nói ra được.
Phong Bính Thần thở dài: “Đây không phải là nịnh em. Chỉ có lúc ấy, em mới càng cần anh đứng cạnh em hơn. Hãy tin anh, Thuần Khiết, có một số chuyện không cần nghĩ quá nhiều, chỉ cần nghe theo những uy nghĩ chân thực trong trái tim em..
Thuần Khiết im lặng một lúc rồi nói: “Chuyện này quá đột ngột, em không có một chút chuẩn bị nào, em.
Phong Bính Thần ngắt lời cô: “Em không cần chuẩn bị gì cả. Em chỉ cần đứng bên cạnh anh, không cần phô diễn hay ứng phó với bất kì ai. Người duy nhất em cần quan tâm, chính là anh”.
Thuần Khiết lại im lặng hai giây rồi nói: “Thôi được, em đi thay quần áo”.
Phong Bính Thần mỉm cười hài lòng.
Sáu giờ tối, một chiếc Lincoln màu đen đồ dưới tòa nhà của Thuần Khiết.
Phong Bính Thần trong bộ complet sang trọng đứng cạnh xe, nhìn Thuần Khiết trong bộ váy màu xanh da trời nhạt thướt tha bước tới. Dưới ánh đèn màu trắng, bộ váy màu xanh nhạt của cô trông giống như một dòng nước trong vắt uốn lượn. Mái tóc đen bóng mượt bay bay theo bước chân của cô. Trông cô thật rực rỡ, nổi bật, toát lêndáng vẻ rạng ngời, vẫn chưa đến trước cửa, anh bảo vệ trẻ trung, cao lớn đã mở cửa cho cô. Cô mỉm cười, gật đầu cảm ơn.
Phong Bính Thần nhìn cô, bồng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ: Có lẽ vẻ yên tĩnh của cô chỉ là một sự ngụy trang, bên trong ẩn chứa một vẻ hoa lệ, rực rỡ khó có thể phát hiện được.
Cô đi đến trước mặt Phong Bính Thần, sau đó đứng lại, nhìn anh mỉm cười.
Anh khẽ cau mày, nói đùa với cô: “Xem ra bảo vệ ở đây cũng là fan của em”.
Thuần Khiết không nói gì nhưng lại nhếch môi cười. Cô tô son bóng màu hồng phấn, đôi môi căng mọng, dường như tỏa ra hương thơm thanh dịu của hoa sen Giang Nam, khiến Phong Bính Thần nhìn mà ngây ngất.
Hai người vào trong xe, nhìn nhau không nói gì.
Trước ánh mắt rực lửa của anh, Thuần Khiết có chút e thẹn, nhưng vẫn nhìn thẳng vào anh. Anh mặc complet đen, trông anh anh tuấn hơn cả chú rể mà cô vừa nhìn trên mạng. Đôi mắt và mái tóc xoăn của anh, những ngón tay dài và mảnh, đôi chân thẳng tắp, giống như một cục nam châm to lớn thu hút ánh mắt cô, khiến cô không biết phảilàm thế nào.
Khuôn mặt của anh đẹp hơn bất cứ lúc nào trước đây. Ảnh mắt của anh hừng hực tới mức khiến cô mê đắm. Cô nhớ anh, cho dù lúc này anh ngồi ngay trước mặt cô nhưng trong lòng cô vẫn trào dâng nỗi nhớ.
Phong Bính Thần cũng nhìn cô
Cô trang điểm rất đẹp, đôi lông mày đen, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng nõn nà, từng màu sắc đều thuần túy đến cực điểm, khiến cô mang trong mình một nét gợi cảm tinh tế. Đúng vậy, vẻ đẹp của cô ẩn chứa sát khí. Tình cảm của cô cũng mang mùi gươm đao, phải cẩn thận thăm dò và phòng bị, khảo nghiệm, phòng thủ. Cô im lặng kiềm chế bản thân, nhưng đằng sau vẻ im lặng ấy không phải là dịu dàng, mà là ngoan cường.
Nếu tình yêu là một canh bạc thì chắc chắn cô là con bạc bình tĩnh nhất. Trước khi chưa suy nghĩ kĩ lưỡng, tính toán kĩ càng thì quyết không chịu vung tay. Muốn dụ dỗ con bạc này nhanh chóng quyết định, e rằng phải dùng thủ đoạn bỉ ổi một chút.
Nghĩ đến đây, Phong Bính Thần không khỏi nhếch mép cười. Nét cười từ đôi môi gợi cảm của anh lan rộng, cuối cùng hội tụ trong đôi mắt mê hồn.
Thuần Khiết hỏi: “Cười cái gì?”.
Phong Bính Thần không trả lời câu hỏi: “Bộ váy rất họp với em, coi như tìm đúng chủ rồi”.
Thuần Khiết đỏ mặt, đôi mắt đẹp rủ xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, như cười như không. Phong Bính Thần nhìn dáng vẻ e thẹn, nhút nhát của cô, ngửi mùi hương thơm dịu phảng phất trên người cô mà không khỏi say đắm, cúi đầu hôn lên má cô.
Thuần