Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4191 lượt.
hắng, ghi lại bức hình đầu tiên của mình ở Quế Lâm.
"Đó là cây gì?" Doãn Thiến chỉ vào cây trúc đuôi phượng trước mắt Lãnh Tử Tình tò mò hỏi.
"Đúng vậy đúng vậy, đó là cây gì? A Văn đâu?" An Lạc Nhi cũng cao giọng hòa theo, quay xung quanh tìm bóng dáng hướng dẫn viên. Nhưng lại không thấy bóng dáng cô ta đâu.
Lãnh Tử Tình thuận miệng trả lời: "Đó là trúc đuôi phượng, còn gọi là trúc Quan Âm."
Thanh âm của Lãnh Tử Tình không lớn, nhưng đúng vào lúc mọi người đều không ai nói chuyện, câu trả lời của cô liền lọt vào tai thật rõ ràng.
Vài người đứng gần không khỏi hướng ánh mắt về phía Lãnh Tử Tình, cô có chút mất tự nhiên, cười nói: "Nó là một loại trúc, vùng Quảng Tây Quảng Đông này tương đối thường gặp." Nói xong, chính mình cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Bản thân thậm chí không cần suy nghĩ, giống như mình rất hiểu biết về cảnh vật này vậy.
Doãn Thiến ghé sát lại: "Tử Tình? Cậu thật là hiểu biết nha, cái này mà cậu cũng biết! Này? Trước kia cậu từng đến đây rồi sao?"
"Ừm. . ." Vấn đề này thực sự làm khó cho Lãnh Tử Tình! Cô đâu có nhớ được! "Không. . . không biết!"
Tô thon thả vênh váo tiến đến, cười nhạo nói: "Hơ, cô cho là cô ta làm cái gì chứ? ! Chẳng qua chỉ là một nhân viên vệ sinh! Này, tôi nói cho mấy người nha! Không biết thì đừng có nói bừa, lỡ mà nói sai, để mọi người chê cười cho!"
An Lạc Nhi cũng cười khinh bỉ, nụ cười của cô ta vừa vặn phối hợp với Tô thon thả, đủ để gọi là quần anh hội tụ.
Ngày 31 tháng 1: Chụp ảnh chung
Tô thon thả vênh váo tiến đến, cười nhạo nói: "Hơ, cô cho là cô ta làm cái gì chứ? ! Chẳng qua chỉ là một nhân viên vệ sinh! Này, tôi nói cho mấy người nha! Không biết thì đừng có nói bừa, lỡ mà nói sai, để mọi người chê cười cho!"
An Lạc Nhi cũng cười khinh bỉ, nụ cười của cô ta vừa vặn phối hợp với Tô thon thả, đủ để gọi là quần anh hội tụ.
Doãn Thiến vừa nghe, lập tức biến thành một con nhím, cô nhanh mồm nhanh miệng nói: "Ôi! Là ai ngu dốt thế nhỉ? ! Tử Tình, đừng để ý đến cô ta! Có một số người, không biết lại còn không khiêm tốn! Lại đây, Tử Tình, cậu kể cho mình nghe về trúc đuôi phượng đi, có câu chuyện gì không?"
Doãn Thiến cố ý nói lớn, lại thu hút được ánh mắt của mọi người. Khang Huy không biết từ khi nào đã đứng cạnh hướng dẫn viên Mộng, hai người nói chuyện thật là vui vẻ, lúc này cũng ngừng lại. Hồ đẹp trai, Trang Ngạo Nhiên, Phương Khiết đều hướng ánh mắt về phía bọn họ. Thời Kính Nhiên vốn đang ở mũi thuyền khoanh tay ngắm phong cảnh, lại cũng hướng ánh mắt tò mò đến.
"Được rồi được rồi, chụp ảnh đi! Trúc đuôi phượng cái gì chứ!" Tô thon thả tức giận vỗ An Lạc Nhi, nhìn thấy người phe mình cũng bị Lãnh Tử Tình lay động, cảm thấy sượng mặt. Liền kéo An Lạc Nhi đi đến phía mũi thuyền.
Chỉ chốc lát sau, mọi người lại tự ai nấy trò chuyện, ngắm cảnh. Doãn Thiến vẫn còn chìm đắm trong câu chuyện về trúc đuôi phượng chưa thoát ra được.
Chính mình không muốn tỏ vẻ, nhưng thực sự là bất đắc dĩ. Lén thè lưỡi, nhưng vừa ngẩng đầu lại bắt gặp một ánh mắt nóng rực từ phía mũi thuyền, đang nhìn mình chằm chằm. Là Thời Kính Nhiên! Cô xấu hổ cười, đối phương cũng cười với cô, cuối cùng, còn thè lưỡi với cô. Lãnh Tử Tình căng thẳng toàn thân, trời ạ! Đây rõ ràng là hành động nghịch ngợm của cô vừa nãy, chẳng lẽ anh ta cũng nhìn thấy? !
Mặt đỏ bừng. Lãnh Tử Tình vội vàng tìm ghế, ngồi xuống, trốn tránh ánh mắt ở mũi thuyền.
Làm gì vậy chứ? ! Chính mình năm nay đã hai mươi lăm tuổi rồi? Sao lại giống như thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi vậy. Lôi Tuấn Vũ ơi là Lôi Tuấn Vũ, chúng ta lúc đầu yêu nhau như thế nào vậy? Sao cô cảm giác mình non nớt như mới yêu lần đầu, ánh mắt của đàn ông vừa chiếu tới, liền cả người không được thoải mái. Chết thật! Chính mình có phải có bệnh gì không? !
Trốn trên ghế ở một góc thuyền, Lãnh Tử Tình bắt đầu đưa ánh mắt đến những ngọn núi hai bên bờ Li Giang. Núi non ở nơi này giống như một bức tranh thủy mặc vậy. Trên núi đặc biệt còn có vết đường đi thường khiến người ta có một loại ảo giác, như là vừa được vẽ lên. Điều này có lẽ có liên quan đến đặc điểm địa hình núi đá vôi ở nơi đây.
"Trăm dặm Li Giang, trăm dặm họa đồ" , quả thật như thế. Khi du thuyền lướt đi, thật sự là mỗi góc độ là một phong cảnh. Nếu không cẩn thận thất thần một chút, thì không biết đã bỏ lỡ bao nhiêu là cảnh đẹp. Đáng yêu nhất chính là bóng của ngọn núi, chiếu vào trong nước Li Giang, càng mông lung hơn, càng mờ ảo hơn. Có khi làm cho người ta có ảo giác, không phân biệt rõ đâu là cảnh thật, đâu là hình bóng. Thật sự là tĩnh lặng như gương, đẹp như một bức tranh, khiến con người thỏa lòng mãn nhãn, thoát tục trần gian.
"Lãnh tiểu thư, có thể may mắn chụp chung với cô một kiểu ảnh không?" Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai cô.
Lãnh Tử Tình lập tức quay người lại, hóa ra là Thời Kinh Nhiên. Bởi vì ánh mặt trời rất chói chang, anh ta đeo kính râm, mắt kính lại phản chiếu bóng núi non đang chuyển động, phối hợp với nụ cười của anh t