Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4188 lượt.
ình? Đừng tàn nhẫn với anh như vậy, em là người phụ nữ của anh, cả quãng đường anh nhẫn nhịn vì em thật là vất vả. Đừng có không để ý đến tình yêu của anh. . .” Thanh âm khàn khàn quanh quẩn ngay chóp mũi cô, khiến cho hơi thở cô rối loạn.
Một cánh tay lướt qua eo của cô, đem thân thể cô áp sát vào hắn. Một khắc kia khi mềm mại chạm vào rắn chắc, cô liền biết chính mình đã đầu hàng rồi. Đầu hàng sự dịu dàng của hắn, đầu hàng sự chân thành của hắn, đầu hàng đòi hỏi của hắn. . .
Nụ hôn triền miên như đã trải qua nhiều lần rửa tội, Lãnh Tử Tình chìm đắm trong sự dịu dàng của hắn, giống như nụ hôn này đã trải qua vô số lần.
“Trời ơi! Anh rất nhớ em. . .” Lôi Tuấn Vũ khó khăn nói, nụ hôn của hắn bắt đầu chuyển hướng, thay đổi hương vị, tăng thêm lực đạo, ôm chặt lấy thân thể cô, áp sát vào sự rắn chắc của mình.
Cảm nhận được cô đang run rẩy và co rúm lại, trong lòng lại vui sướng không gì bằng. Cô đã không còn kháng cự, là hoàn toàn say mê hay là sự thiện lương của cô, hắn đã không thể phân rõ, hắn chỉ biết là hắn muốn có cô, muốn đến điên cuồng!
Cảm giác quen thuộc đó khiến cô có chút không biết làm sao, cảm giác giữa hai chân dường như đang chứng tỏ sự thật cô đã là vợ của người ta. Mà nhịp tim đập điên cuồng kia lại khiến cô vô cùng hoảng sợ, hắn hoàn toàn xa lạ không phải sao? Chính mình rốt cuộc muốn làm gì? Khi chưa nhớ ra hắn, thật sự phải giao mình cho hắn sao?
Trời ạ! Vì sao trí nhớ không khôi phục lại? Ông trời ơi, ông đang trêu ngươi tôi sao? Lãnh Tử Tình đầu óc miên man suy nghĩ, thân thể đang co rúm vẫn còn hơi run rẩy.
“Bà xã, anh muốn có em. . .” Một câu bà xã giống như là chất kích tình, trong nháy mắt đã làm tan rã thành trì của Lãnh Tử Tình, cô kìm lòng không đậu mà phát ra tiếng rên rỉ, thanh âm không rõ ràng lắm, nhưng lại giúp cho Lôi Tuấn Vũ có đủ sức mạnh. .
Ngày 31 tháng 1: Không từ mà biệt
Một đêm triền miên.
Lúc tỉnh dậy, bên người trống trơn, nhưng vẫn còn chút hơi ấm.
Lãnh Tử Tình dùng chăn trùm kín toàn thân, mặt đỏ tía tai ngây ngốc ngồi ở trên giường. Cô không cố ý hồi tưởng lại, nhưng hình ảnh triền miên đó lại cứ không ngừng hiện ra. May mà hắn không ở bên cạnh, có lẽ cũng sợ cô thẹn thùng.
Thật là, rõ ràng đã nói sẽ đợi đến khi cô khôi phục trí nhớ! Hoàn toàn là tên lừa đảo! Đàn ông thật là. . . vậy còn mình thì sao? ! Còn không phải là cam tâm tình nguyện? ! Chẳng lẽ người ta dùng sức mạnh sao? ! Lãnh Tử Tình xấu hổ đến mức không biết trốn vào đâu.
Sau khi có đêm qua, Lãnh Tử Tình nghĩ đương nhiên bắt đầu oán trách Lôi Tuấn Vũ! Mặc kệ có phải lỗi của hắn hay không, phụ nữ mà! Luôn cho cô một số lý do để gây sự một cách vô lý, nếu không sao có thể có cảm giác được yêu được chiều chứ? !
Vội vàng chạy xuống dưới lầu. Hướng dẫn viên Mộng mặc áo phông, quanh eo quấn một bộ đồ thể thao, đang vẫy tay với cô.
Lãnh Tử Tình lập tức chạy qua. Nhìn đến ánh mắt mờ ám của hướng dẫn viên Mộng, cô vội vàng cúi đầu. Nhỏ giọng ghé vào bên tai hướng dẫn viên Mộng: "Đừng cho mọi người biết nha!"
Hướng dẫn viên Mộng lắc đầu, bĩu môi, không tình nguyện nói: "Trọng sắc khinh bạn! Cô có biết tối hôm qua. . . thật là! Đều tại cô đó!"
Lãnh Tử Tình cũng không có tâm trí hỏi tiếp, vội vàng lên xe. Trên xe đã kín người ngồi, Lãnh Tử Tình nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cô vội vàng xin lỗi, nhanh chóng tìm chỗ ngồi ở phía sau yên vị.
Tô thon thả rốt cục vẫn không bỏ qua cơ hội tốt này: "Tôi nói giám đốc Lâm này, người đủ rồi nên xuất phát đi thôi! Khách sạn không phải có "gọi sớm" sao, tám giờ tập hợp mà vẫn có thể đến muộn. Thật là ra khỏi cửa không trừ tiền thưởng nha!"
Hướng dẫn viên A Văn lập tức hòa giải: "Em gái hôm nay đến muộn e là có nguyên nhân. Quế Lâm của chúng tôi không có điều kiện tốt như chỗ các bạn, có thể là điện thoại trong phòng không gọi được, em gái không nghe được. Nhưng không sao, chúng ta hiện tại đi vẫn còn kịp. Thời tiết hôm nay không tồi, mọi người đừng vì chuyện nhỏ này làm mất hứng. Tôi nghe nói tối hôm qua trong đoàn chúng ta có người đi sông Đào Hoa? ! Mà lại còn là một nam một nữ! Có phải không vậy? !"
Ánh mắt thần bí, miệng lưỡi nghi ngờ, hướng dẫn viên A Văn một câu đã chuyển đi mũi nhọn của vấn đề.
"Ai vậy?" "Thật hay giả vậy?" Trong xe lập tức trở nên sôi nổi. Nói đến sông Đào Hoa này, hướng dẫn viên A Văn hôm qua ở trên đường đi đã giới thiệu. Nó là một nhánh của Li Giang, chảy vào nội thành Quế Lâm. Truyền thuyết nói ngọn nguồn của sông có hang Hoa Nham, thường xuyên có cánh hoa đào từ trong hang chảy ra, vì vậy mới gọi là sông Đào Hoa. Cũng có người nói bởi vì bên bờ sông rực rỡ trúc đào, cho nên mới có tên này.
Mọi người đều rất phấn khởi, không phải bởi vì nó nổi tiếng, mà vì hướng dẫn viên hôm qua nhắc đến đoạn ‘đi sông Đào Hoa, đổi vận đào hoa’.
"Tôi! Là tôi! Tôi đi rồi, cái sông Đào Hoa đó! Xác thực là đẹp! Đặc biệt là lúc đêm sâu người tĩnh. . ." Hồ đẹp trai nói oang oang cứ như là anh ta thực sự đã đi rồi vậy.
"An