Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4185 lượt.
a, khiến cho Lãnh Tử Tình không thể mở miệng cự tuyệt.
Lãnh Tử Tình gật gật đầu, đứng dậy, không biết anh ta chọn chỗ nào để chụp ảnh chung. Nhưng vì để phối hợp với cách ăn mặc của anh ta, Lãnh Tử Tình cũng lấy kính râm từ trong túi ra đeo vào. Cảm giác phóng khoáng, nhưng thật sự là rất xứng đôi.
Thời Kính Nhiên gọi Hồ đẹp trai ở bên cạnh đang không ngừng chụp ảnh, đương nhiên ống kính của Hồ đẹp trai đều là ngắm vào Tô thon thả. "Hồ đẹp trai, giúp một chút, chụp cho tôi và Lãnh tiểu thư một kiểu."
"Được." Hồ đẹp trai chụp ảnh rất hưng phấn, lúc chạy tới miệng còn huýt sáo. Vừa đứng lại, anh ta liền hướng ống kính ngắm vào Lãnh Tử Tình đang vai kề vai với Thời Kính Nhiên.
"Ấy, chờ một chút!" Thời Kính Nhiên đột nhiên giơ tay ra, chắn trước ống kính.
Hồ đẹp trai vừa mới bày ra tư thế chuyên nghiệp thì bị anh ta ngăn lại, thiếu chút nữa không kịp dừng lại. Hắn tức giận nói: "Làm cái gì vậy? ! Suýt nữa thì hỏng mất một kiểu! Tay của anh có thể bỏ xuống được không? !"
"Ha ha," Thời Kính Nhiên căn bản là không để ý đến cái gọi là nhiếp ảnh chuyên nghiệp của hắn, mà đưa cho hắn máy ảnh trong tay mình, "Dùng máy ảnh của tôi!"
"Này! Có lầm không vậy? ! Máy ảnh này của tôi là máy chuyên nghiệp đấy!" Nhìn thấy Thời Kính Nhiên cười thản nhiên, Hồ đẹp trai lắc lắc đầu, nhận lấy máy ảnh của anh ta, nói: "Được, đừng có lôi kéo đấy!"
Thời Kính Nhiên cười, anh ta vội vàng đứng bên cạnh Lãnh Tử Tình, sau đó một cánh tay không chút do dự khoác lên vai Lãnh Tử Tình. . .
Ngày 31 tháng 1: Người bạn mới
"Này! Có lầm không vậy? ! Máy ảnh này của tôi là máy chuyên nghiệp đấy!" Nhìn thấy Thời Kính Nhiên cười thản nhiên, Hồ đẹp trai lắc lắc đầu, nhận lấy máy ảnh của anh ta, nói: "Được, đừng có lôi kéo đấy!"
Thời Kính Nhiên cười, anh ta vội vàng đứng bên cạnh Lãnh Tử Tình, sau đó một cánh tay không chút do dự khoác lên vai Lãnh Tử Tình. . .
Vóc dáng dong dỏng trước mặt Lãnh Tử Tình nhỏ nhắn xem ra lại thật là khỏe khoắn, cảm giác rất xứng đôi.
Ấy! Lãnh Tử Tình toàn thân cứng đờ, nụ cười vừa mới nặn ra cũng lập tức đông cứng lại.
Thời Kính Nhiên và Phương Khiết hai người nghiên cứu một chút phong cảnh phía sau, sau đó đứng thẳng lên hướng về Lãnh Tử Tình cười. Lãnh Tử Tình ngây ngẩn nhìn bọn họ, không có hành động gì.
Sao bọn họ không áp vai vào nhau nhỉ! Hai người chỉ đứng thẳng mà thôi.
"Lãnh tiểu thư, có vấn đề gì sao?" Thời Kính Nhiên ngơ ngác thúc giục, còn đi tới xem xét máy ảnh trong tay cô, cho rằng cô không biết sử dụng.
"Ờ, không có. Các bạn. . ." Lãnh Tử Tình thừa dịp anh ta đi đến trước mặt mình, liền thốt ra: "Sao anh không ôm Phương tiểu thư?"
Thời Kính Nhiên sửng sốt, lập tức nhẹ giọng đáp: "Tôi không muốn."
"Á?" Biểu cảm ngây ngốc.
Thời Kính Nhiên cất cao giọng: "Được rồi! Bắt đầu đi!" Xoay người lại trở về bên cạnh Phương Khiết. Lãnh Tử Tình làm sao biết được, thực ra Thời Kính Nhiên chụp ảnh chung cùng Phương Khiết, chẳng qua chỉ là để tránh cho Lãnh Tử Tình khỏi xấu hổ. Ít nhất cũng để cô cảm thấy, hai người chụp ảnh chung cũng không gì.
Lời Thời Kính Nhiên vừa nói chỉ có mình cô nghe thấy. Cô không phải là quá mẫn cảm, nhưng sự ám muội trong lời anh ta nói sao lại không thể nghe ra chứ? ! Nhìn hai người đứng thẳng trước mặt, Lãnh Tử Tình vội vàng cầm lấy máy ảnh, ngắm cảnh nền là núi non sau lưng bọn họ, tìm góc độ thích hợp, chụp một kiểu ảnh.
Thời Kính Nhiên vẫn tươi cười như trước, nhận lại máy ảnh, sau đó tháo kính râm ra, trong tiếng gió thổi vù vù, bay vào tai cô câu thứ hai: "Tôi đột nhiên phát hiện em rất đặc biệt, có thể kết bạn được không?"
"Ơ? Được. . . đương nhiên là được!" Lãnh Tử Tình cười có chút ngại ngùng. Cô đương nhiên hy vọng có thể có một vài người bạn. Ở đây e là chỉ có Doãn Thiến xem cô là bạn tốt. Những người khác ngoại trừ Tô thon thả và An Lạc Nhi đôi khi hay châm chọc cô, những người khác đều không thân thiết lắm. Nhưng nếu bạn bè mà Thời Kính Nhiên nói chỉ là quan hệ đơn thuần, vậy thì cô cầu còn không được. Nhưng sao cô lại có cảm giác không giống như vậy?
"Thật tốt quá! Bạn bè của tôi không nhiều, nhưng tôi tin vào con mắt của mình. Xin chào! Tử Tình, tôi là Thời Kính Nhiên! Tôi có thể gọi em như vậy không?" Thời Kính Nhiên thản nhiên cởi áo khoác, ngẩng mặt đón gió, có một phong thái không nói nên lời.
Lãnh Tử Tình vội vàng cười phụ họa: "Đương nhiên có thể. Xin chào, Kính. . . Nhiên! Cám ơn anh đồng ý làm bạn với tôi!"
"Tử Tình à, tôi có một vấn đề không biết có nên hỏi hay không?" Thời Kính Nhiên có chút chần chừ nhìn cô.
"Có gì xin cứ nói."
". . . Hiểu biết của em rất rộng, tôi có chút tò mò vì sao em lại làm nhân viên vệ sinh?" Thời Kính Nhiên tò mò hỏi. Thật ra, lần trước ở cuộc thi, anh ta đã chú ý tới Lãnh Tử Tình. Anh ta thực bội phục thiên phú ngôn ngữ của cô. Mà chuyến đi này, anh vốn là càng muốn hiểu cô hơn, để thỏa mãn trí tò mò của mình. Nhưng vẫn chưa có cơ hội. Cho đến khi Lãnh Tử Tình chậm rãi nói về trúc đuôi