Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4164 lượt.

của người khác!" Lôi Tuấn Vũ huýt sáo, bộ dáng bất cần đời lại vô cùng mê người.
Hai má Thời Kính Nhiên giật giật, sau đó cũng cười nói: "Ha ha! Lôi tổng, tôi chẳng qua là muốn tiếp tục biểu diễn mà thôi! Sao nào? Anh là muốn mở buổi biểu diễn cá nhân sao?"
"Sao lại không thể chứ?" Lôi Tuấn Vũ không thèm để ý đến sự khiêu khích của anh ta, khoanh hai tay, ra vẻ tùy ý của anh.
Phương Khiết vừa nhìn thấy thời cơ, cô vội vàng đứng lên hòa giải. Đoạt lấy micro hô lớn: "Xem ra đoàn chúng ta thật là hiếm có, tàng long ngọa hổ nha. Vừa nãy chúng ta đã được lãnh hội giọng hát động lòng người của Lôi tổng. Mọi người còn muốn thưởng thức tiếp không?"
"Muốn!" Có người xướng thì có người phụ, đây là đặc điểm lớn nhất của đoàn người này. Cho dù mọi người ai nấy đều có sở thích riêng, nhưng một khi đã vui chơi đã náo loạn thì rất có tinh thần tập thể!
"Này, Kính Nhiên này! Anh đợt một chút để Lôi tổng hát đơn ca đi! Sau này còn nhiều cơ hội mà!" Phương Khiết nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Thời Kính Nhiên, trấn an tâm tình của anh ta.
Thời Kính Nhiên cười xòa một tiếng, coi như là cho mình một đường lui. Nhưng anh ta vẫn không quên nhắc nhở: "Đã là hát đơn ca, dù thế nào cũng phải hát chín mười bài chứ! Nếu không, tôi sẽ không nhường nhịn đâu!"
Phương Khiết lập tức tiếp lời: "Mọi người cứ yên tâm đi! Nếu chúng ta bật đèn xanh cho Lôi tổng, thì nhất định sẽ được như ý! Anh nói đúng không? Lôi tổng?" Bản lĩnh lấy lòng này, Phương Khiết chỉ e là đã luyện đến mức nhuần nhuyễn rồi!
Lôi Tuấn Vũ cũng hào phóng, hắn nhận lấy micro, không nói hai lời liền bắt đầu hát. Mọi người không thể không thừa nhận, giọng hát của vị tổng tài này thực sự rất hay. Cho dù là ngôi sao ca nhạc cũng không thể bì kịp.
An Lạc Nhi thở dài, nhỏ giọng nói: "Thật là không có đạo lý quá đi!"
"Sao vậy? Than thở cái gì chứ?" Tô thon thả đang nghe rất say sưa, nghe thấy thanh âm của An Lạc Nhi, quan tâm hỏi han.
"Ai da! Cô nói xem, đây là đạo lý gì chứ? ! Người đàn ông như vậy vừa nhiều tiền vừa đẹp trai, dáng dấp lại là bậc nhất, sự nghiệp phát triển không ngừng! Đã hoàn mỹ như vậy rồi! Vì sao ông trời còn ban cho anh ta một giọng hát hay như vậy chứ? ! Anh ta vì sao lại xuất sắc như vậy? ! Ông trời thật là rất không công bằng!" An Lạc Nhi ủ rũ nói.
"Bốp" một tiếng, Tô thon thả vỗ vào gáy cô ta, nói: "Cô phát bệnh thần kinh gì chứ? ! Ông trời đương nhiên là công bằng! Cô xem xem người đàn ông ưu tú như vậy, nhưng lại làm cho anh ta phải lòng một con vịt xấu xí! Bỏ không thèm ăn con thiên nga trắng xinh đẹp là tôi đây, tôi thấy rõ ràng là ông trời đang trừng phạt hắn!"
"Ai da! Tôi nói Tô Tô nha! Cô đừng có ghen tị nữa! Lôi tổng người ta sao có thể phải lòng Lãnh Tử Tình chứ! Chẳng qua chỉ là chơi đùa mà thôi! Đàn ông như vậy tôi gặp nhiều rồi! Hơn nưa, tôi nhớ ông xã tôi hình như từng nói, Lôi tổng kia hình như đã đính hôn rồi! Hẳn là trước đây không lâu!" An Lạc Nhi suy đoán.
"Đính hôn?" Tô thon thả cả kinh, nở nụ cười kỳ quái, "Đính hôn thì có làm sao? Cho dù là làm người tình một đêm của người đàn ông đó, tôi cũng cam tâm tình nguyện!"
"Á, cô muốn chết hả!" An Lạc Nhi hạ thấp giọng gọi, nhéo nhéo Tô thon thả.
"Á!" Tô thon thả đau đến mức thiếu chút nhảy dựng lên, hai con mắt liền ngập nước. "An Lạc Nhi, cô lại dám nhéo tôi! Cô muốn chết hả!"
An Lạc Nhi vênh mặt đường hoàng nói: "Tôi nhéo cô là để cô tỉnh táo một chút! Đàn ông như vậy cô tốt nhất là ít chọc vào đi! Đến lúc đó e là người bị thương chính là cô!






Ngày 2 tháng 2: Bố cáo thiên hạ
An Lạc Nhi vênh mặt đường hoàng nói: "Tôi nhéo cô là để cô tỉnh táo một chút! Đàn ông như vậy cô tốt nhất là ít chọc vào đi! Đến lúc đó e là người bị thương chính là cô! Cô chẳng lẽ không rõ tình hình hiện tại sao? Lôi tổng kia rõ ràng là cố tình để cho bác sỹ Thời xem! Anh ta rõ ràng biết bác sỹ Thời có ý với Lãnh Tử Tình, cố ý làm như vậy! Đáng thương cho tiểu nữ nhân ngây thơ kia! Ai da! Hiện tại chỉ e là hạnh phúc đến chết đi được! Tôi khuyên cô vẫn nên bỏ cái ý nghĩ tình một đêm kia đi! Đến lúc đó cẩn thận ngay cả xương cũng chẳng còn đâu!"
"Á? Phải không? Thời Kính Nhiên đáng chết! Có phải là mắt mù rồi không! An Lạc Nhi, cô so sánh xem! Cô nói Tô Duệ tôi có chỗ nào không bằng Lãnh Tử Tình? ! Tại sao cả đám đàn ông đều không nhìn thấy sự tồn tại của tôi? ! Thời Kính Nhiên kia bình thường nhìn cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, vì sao Lãnh Tử Tình vừa đến, anh ta liền yêu mến như vậy? !" Tô Duệ lấy tay xõa xõa tóc mình, ưỡn ngực, bộ dáng vênh váo lập tức lọt vào mắt An Lạc Nhi.
An Lạc Nhi không khỏi đảo tròn mắt, cười nói: "Tôi nói Tô Tô à! E lệ một chút! Luận về nhan sắc, dáng người, khí chất đương nhiên cô xuất sắc hơn rất nhiều! Nhưng nhất định phải e lệ! E lệ hiểu chưa? Đừng có lúc nào cũng như muốn ăn tươi nuốt sống đàn ông như vậy. Đàn ông đều thích con gái thanh thuần!"
"Cái gì? Nói gì vậy chứ! Ý của cô là tôi không thanh thuần phải không? ! An Lạc Nhi, tôi không để cô yên. . .