Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4166 lượt.
, đúng lúc gặp ánh mắt của Khang Huy, lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng xoay người lại. Sao lại trùng hợp như vậy, bao nhiêu người như vậy, anh ta lại xếp hàng ngay sau cô!
Khang Huy nhìn bộ dáng cô vội vội vàng vàng quay lại, khóe miệng khẽ động, cũng không nói năng gì.
Nhưng Mộng Ba lại đứng vô cùng mất tự nhiên. Cứ cảm thấy sau cổ có một luồng khí đang chuyển động, nhiệt độ nóng ẩm phun vào bên tai mình, ngưa ngứa. Chết tiệt! Mộng Ba tự mắng mình. Sao lại lo lắng như vậy! Dù sao thì sau chuyến đi này cũng chẳng gặp mặt nhau nữa! Mọi chuyện đã qua rồi, coi như nó chưa từng xảy ra có phải là xong không! Người ta chẳng qua chỉ là chơi đùa, cô lại để ý như vậy? ! Chẳng phải chứng tỏ mình quá ngây thơ sao? ! Mộng Ba cô lăn lộn "giang hồ" bao nhiêu năm qua, từ khi nào lại cầm lên được mà không buông xuống được như vậy? !
Hít một hơi thật sâu, Mộng Ba quyết định dũng cảm mà đối mặt! Cô xoay nhanh người lại, liền dọa Khang Huy giật mình. Anh ta cũng không kịp che giấu phản ứng của mình, chỉ lẳng lặng nhìn Mộng Ba.
Cố nặn ra một nụ cười, Mộng Ba nói: "Phiền anh nhường đường một chút, tôi muốn đến phía sau."
Khang Huy không hề động đậy, vóc dáng khỏe khoắn đứng chắn ở đó, ánh mắt nhìn Mộng Ba không chớp.
Mộng Ba giương mắt, nhìn mặt anh ta, lại nói: "Phiền anh nhường đường một chút. . ."
"Sắp phải qua cửa khẩu rồi, em muốn đi đâu?" Khang Huy bình thản nói.
"Việc này không cần báo cáo với anh chứ?" Mộng Ba đột nhiên giọng nói có phần gay gắt. Có lẽ, trong lòng cô vẫn là còn có ủy khuất.
"Nếu là muốn xen vào chuyện của người khác, vậy thì đừng có đi!" Khang Huy chặn hai tay ở hai bên lan can, vây Mộng Ba ở trước mặt. Hoàn toàn là dáng vẻ một người chắn cửa vạn người chớ qua!
"Anh. . ." Mộng Ba tức giận không nói nên lời! Anh ta. . . anh ta dựa vào cái gì? ! Mộng Ba dậm mạnh chân xoay người không để ý tới anh ta! Anh ta quả thật là không thể nói lý!
Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ ôm trong ngực, cực kỳ mất tự nhiên. Cô đang suy nghĩ lát nữa phải giải thích như thế nào với mọi người.
"Hai ngày này em thực thanh nhàn nhỉ? !" Trong lời nói của Lôi Tuấn Vũ có sự bất mãn rất rõ ràng.
"Hả? Không. . . phải đâu!" Thông minh như cô, làm sao lại không biết Lôi Tuấn Vũ nói là có ý tứ gì.
"Anh muốn biết đây có phải là hành động đơn phương của anh ta không?" Lôi Tuấn Vũ giống như một kẻ vừa đánh đổ chai dấm, nhìn thẳng vào Lãnh Tử Tình. Lúc này, trong lòng hắn vô cùng bất an! Đối với quá khứ của Lãnh Tử Tình, hắn không thể rõ ràng hơn được nữa. Cái tên Hoa quả đó đã là cái gai trong mắt hắn rồi! Tuy rằng cô hiện giờ đã mất trí nhớ, nhưng hắn ở trong lòng cô rốt cuộc có vị trí gì, hắn có thể không lo sợ sao?
"Anh. . . có ý gì?" Lãnh Tử Tình hơi tức giận. Cô không khỏi trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại bị vây hãm trong ánh mắt sâu thăm thẳm của hắn. Trong mắt hắn có quá nhiều tình cảm, như nước sông cuồn cuộn, trong nháy mắt bao trùm lên cô. Một cảm giác được coi trọng, được che chở, khiến cho trái tim cô như nổi lên từng trận sóng.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi sắp sửa chạm vào nhau. . .
Ngày 2 tháng 2: Rốt cuộc có được hay không?
Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi sắp sửa chạm vào nhau. . . Chợt nghe thấy hướng dẫn viên gọi: "Qua cửa khẩu thôi! Qua cửa khẩu thôi! Cầm hộ chiếu, xếp thành hàng, theo sát nhau. Hành lý không cần hạ xuống!"
Lãnh Tử Tình cả kinh, vội vàng cúi đầu xuống, len lén nhìn hướng dẫn viên đang lớn tiếng gọi, người đàn ông vẻ mặt bất cần đời đó. Lúc này, hắn đang nháy nháy mắt, nhíu nhíu mày với cô.
Lãnh Tử Tình mím miệng cười cười. Trái tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực tạm thời lắng lại. Khe khẽ quay đầu nhìn lại, ngoại trừ mọi người đang bận rộn kéo hành lý, vẫn có một ánh mắt theo sát. Vội vàng quay người lại, thở dài một tiếng. Cô làm sao hiểu được tâm tình lúc này của Thời Kính Nhiên? !
Tiến vào lãnh thổ Việt Nam. Mọi người đều trở nên chú ý hơn, dù sao cũng là bất đồng ngôn ngữ. Ở Móng Cái, nơi nơi đều có thể nhìn thấy những người Việt Nam rất giống người Quảng Tây. Nhưng, bọn họ nhìn một cái là nhận ra nam thanh nữ tú của phương bắc, là những người ngoại quốc đến để du lịch! Đó là những đôi mắt có thể nhìn thấu lòng người. Ở đó bạn không thể nhìn thấy quá nhiều sự thân thiện, chỉ có sự xảo trá của con buôn và ẩn giấu thù hận!
Phương Khiết cầm lấy micro, lập tức chứng tỏ phong độ của giọng ca vàng. Thanh âm của cô thật êm tai, đặc biệt là từ micro truyền ra, ngọt ngào, mềm mại, dường như thanh âm đã hòa cùng với sóng điện.
Phương Khiết khởi động, trước tiên hát tặng mọi người bài ‘Tương tư’. "Đậu đỏ sinh ở miền nam, là chuyện rất xa xôi. Tương tư là gì, sớm đã không người để ý. Say nằm ở chốn thị thành không đêm tối, nơi nơi đều là cầu vồng sặc sỡ, trong chén rượu ngon tràn một mảnh phong tình . . ."
"Hay!" Bên trong xe lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Hát xong một bài, Phương Khiết liền quét tầm mắt một lượt trong xe, ranh mãnh nhướn lông mày: "Tôi vừa mới đại diện