Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4167 lượt.
cho phái nữ hát một bài ‘Tương tư’, hát không hay xin mọi người lượng thứ. Tiếp theo, micro giao cho đội phái nam!"
"Ồ!" Trong xe lập tức vang lên tiếng thét chói tai và tiếng vỗ tay của An Lạc Nhi và Tô thon thả, không khí hưởng ứng càng ngày càng dâng cao.
"Đếm ngược năm số! Năm, bốn, ba, hai, một!" Tô thon thả đứng lên khua khoắng chân tay.
"Đã hết giờ! Phái nam, rốt cuộc có được không? !" An Lạc Nhi cũng đứng dậy theo, lớn tiếng kêu gọi. Mọi người chưa thấy ai đứng lên chưa chịu bỏ qua!
Một câu "Có được không" khiến cho tất cả cười ồ lên. Người đầu sỏ là An Lạc Nhi đỏ bừng mặt, cô ta là vô tình nói ra, nhưng lại chuốc lấy ngượng ngùng cho chính chình. Hai tay lập tức bưng kín mặt, hận không thể trốn ra khỏi xe!
Hồ đẹp trai nhịn không được chế nhạo đứng dậy tiến phía trước, cầm lấy micro không chút khách khí phản bác lại: "Tôi nói các nữ đồng bào này! Cái kiểu biến khách thành chủ này mới được mấy ngày, đã không biết trời cao đất dày là gì rồi? ! Còn nói có được không? ! Có được không dựa vào hát hò mà kiểm chứng được sao? !"
"Ha ha ha ha!" Trong xe cười đến nghiêng ngả. Mấy cô gái Lãnh Tử Tình, Mộng Ba, An Lạc Nhi, mím môi đỏ mặt không nói gì. Những người khác thì chẳng e dè chút nào, cười ầm ĩ cả lên.
"Nếu các nữ đồng bào một mực muốn thấy con người thật của tôi, vậy thì tôi còn xấu hổ gì chứ? !" Nói xong, tay liền sờ đến thắt lưng, ra vẻ muốn cởi dây lưng.
"Á--" Tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên.
Tô thon thả hét lớn: "Hồ đẹp trai! Đồ của nhà chúng ta nếu anh để người khác nhìn thấy! Về sau đừng có biến mất trước mặt tôi!"
"Ồ!" Không phải là Trang Ngạo Nhiên thì còn có Lâm Địch Phi, cũng có thể là Thời Kính Nhiên. Không khí lúc này, thanh âm đó tuyệt đối không phải là từ một người phát ra! Đàn ông nha, không thể kích thích! Thanh âm hoang dã tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên!
Hồ đẹp trai vừa nghe, lập tức cười hì hì đáp lại: "Ui da, tỷ tỷ thân yêu của tôi! Tỷ đừng có như vậy! Tôi chỉ giả bộ vậy thôi. Tôi chẳng qua chỉ là muốn lấy lại công bằng cho đàn ông chúng tôi mà thôi! Ai bảo An Lạc Nhi nói chúng tôi không được chứ? ! Tỷ tỷ à, tỷ nói với cô ấy, tôi có được hay không? !"
"Anh đi chết đi! Anh có được hay không, tôi nào có biết!" Tô thon thả dậm mạnh chân, mắng vọng lại.
"Ha ha ha ha!" Hồ đẹp trai cười đến càng đắc ý, nháy nháy mắt với Tô thon thả, "Tỷ tỷ à, đó chẳng phải là đồ của nhà chúng ta sao? !"
"Anh! Hồ đẹp trai chết tiệt! Anh là không muốn sống nữa có phải không? !" Tô thon thả xông lên phía trước, muốn giơ tay đánh Hồ đẹp trai, lại bổ nhào vào một vòm ngực!
Ngày 2 tháng 2: Lộn xộn
"Anh! Hồ đẹp trai chết tiệt! Anh là không muốn sống nữa có phải không? !" Tô thon thả xông lên phía trước, muốn giơ tay đánh Hồ đẹp trai, lại bổ nhào vào một vòm ngực!
"Ai da, tỷ tỷ thân yêu của tôi! Tỷ đừng có vội chứ, trước mặt bàn dân thiên hạ, tỷ muốn cho mọi người tham quan miễn phí sao!" Hồ đẹp trai một mặt ôm chặt lấy Tô thon thả, một mặt còn không quên ba hoa.
"Đáng ghét! Buông tôi ra! Anh cái đồ chết tiệt! Á--" Tô thon thả bị ôm chặt trong lòng, xấu hổ đến mức không đánh nổi hắn ta.
"Được được được! Tỷ thân yêu của tôi, đợi đến Vịnh Hạ Long, đến đảo Thiên Đường, Hồ đẹp trai tôi sẽ cởi sạch nằm trên bờ cát, để tỷ tùy ý kiểm chứng!"
Nhưng lúc này, cô vui vẻ như vậy, cho dù là bạn không nghe thấy sự lộn xộn khoa trương mà quái đản kia, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cô cười đến chảy nước mắt, mọi sự phiền não đều không còn tồn tại nữa.
Lôi Tuấn Vũ cũng nở nụ cười. Có lẽ, hắn quyết định không mang cô trở về lúc qua cửa khẩu là chính xác. Đoàn người này có nhiều người trẻ tuổi, không khí rất tốt. Tuy hắn không phải là người thích náo nhiệt, nhưng chỉ cần cô thích, hắn cũng không ngại làm một khán giả bất đắc dĩ.
Đang vừa cười vừa xem, micro của Phương Khiết chợt truyền ra tên Lãnh Tử Tình. Lãnh Tử Tình cả kinh, cuống quýt ngẩng đầu. Ánh mắt của mọi người đều đang nhìn vào cô!
Lãnh Tử Tình đột nhiên thấy tê dại da đầu, nhìn mọi người trong xe đều đang phấn chấn, mồ hôi đã ròng ròng! Ánh mắt cầu cứu hướng đến Lôi Tuấn Vũ, nói với hắn mình không có năng khiếu ca hát. Nhưng người kia dường như không tiếp nhận tín hiệu của cô.
Phương Khiết lại tận lực phát huy quyền của người chủ trì, kêu gọi: "Lãnh Tử Tình tiểu thư! Lãnh Tử Tình tiểu thư? Vỗ tay chưa đủ nhiệt tình phải không? Xin mời Lãnh Tử Tình tiểu thư!"
Không thể không hiểu lý lẽ được nữa, cũng không thể lúc nào cũng là con đà điểu! Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ, chậm chạp đứng lên, di chuyển với tốc độ rùa bò về phía trước, nhận lấy micro từ Phương Khiết.
Ánh mắt khổ sở quét qua từng khuôn mặt đã quen thuộc trong xe: hàng đầu là Hồ đẹp trai, Trang Ngạo Nhiên, còn có Phương Khiết vừa ngồi xuống, sau đó là Tô thon thả, An Lạc Nhi, vị trí cạnh cô là Lôi Tuấn Vũ đang cười dịu dàng, bên cạnh là Khang Huy, Thời Kính Nhiên, ngồi sau cùng là Lâm Địch Phi và hướng dẫn viên Mộng Ba.
Mọi người lúc này đều tươi cười nhìn cô,