Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4142 lượt.

Tình vội vàng cúp máy như phải bỏng, hai tai đỏ bừng.
Đầu dây bên kia, cả phòng đều kinh ngạc cao độ nhìn Lôi Tuấn Vũ ngây ngốc cười với di động, ngạc nhiên đến độ miệng cũng quên không khép lại! Là ai quy định khi họp phải tắt di dộng?! Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi sao?! Cuộc điện thoại này có phải là do phu nhân của Lôi tổng trong truyền thuyết gọi tới không?!
Hắn nói chạng vạng sẽ trở về. Hiện tại mới qua buổi trưa, vẫn còn một khoảng thời gian nữa. Lãnh Tử Tình ngăn mình không được suy nghĩ lung tung, vội vàng đứng dậy muốn làm việc gì đó.
Bình thường, cô đều ở nhà làm việc gì nhỉ? Lãnh Tử Tình vẫn là không tìm ra cảm giác. Cô lấy tài liệu của Lôi Tuấn Vũ ra thử vài tư thế kẹp tài liệu, đều thấy không đúng, chính mình căn bản là không tìm thấy một chút cảm giác nào. Xem ra chính mình thật sự chỉ có thể làm một bà nội trợ của gia đình.
Đeo tạp dề, đeo găng tay, cầm lấy máy hút bụi. Lãnh Tử Tình cảm thấy chính mình dường như không xứng là một bà nội trợ hoàn hảo, bởi vì lúc trước khi làm nhân viên vệ sinh, hầu hết toàn bị mắng đến tối tăm mặt mũi! Ai da! Một chút cảm giác thành tựu đều không có. Vậy thì, bọn họ có đồ vật gì có thể khiến cô nhớ lại những việc trước đây chứ? Lãnh Tử Tình quyết định tìm khắp xung quanh một chút.
Bắt đầu từ phòng ngủ trước đi!
Lãnh Tử Tình ở trong phòng ngủ rộng lớn, mở tủ quần áo ra xem. Cô bỗng nhiên phát hiện trong tủ quần áo ở phòng này hình như treo toàn quần áo đàn ông, sao lại không có một bộ quần áo phụ nữ nào chứ?! Chẳng lẽ cô không cần mặc quần áo sao?!
Kéo ngăn kéo lớn phía dưới tủ quần áo ra, lại phát hiện từng lớp từng lớp ga giường, đủ loại màu sắc!
Bất chợt, trong đầu hiện ra động tác mình đang trải ga giường. Tháo ra cái ga giường lớn có hoa văn màu đỏ kia, thay bằng một cái màu hồng cánh sen thì phải?!
Sờ sờ vách tường, nhìn vách tường dán giấy dán tường kia, Lãnh Tử Tình sao lại cảm thấy vách tường này có một cánh cửa nhỉ?
Chạy đi đâu nhỉ? Ai da! Mình có phải là điên rồi không! Rõ ràng là tường bằng phẳng, ở đâu ra có cánh cửa chứ! Hơn nữa kẻ ngốc mới mở một cái cửa ở trên tường của phòng ngủ!
Bước vào phòng ngủ sát vách, Lãnh Tử Tình lại tìm thấy trong tủ quần áo có vài bộ quần áo phụ nữ, hẳn là của mình đi! Xem ra hai người bọn họ thật sự là thú vị! Quần áo cũng để riêng! Ha ha!
Quay ra thư phòng. Nơi này rất gọn gàng, trên giá sách bày đầy sách.
Lãnh Tử Tình tùy tiện lật xem mấy cuốn, đều là những sách về triết học. Cô cũng không có gì hứng thú. Nhất định là Lôi Tuấn Vũ thích.
Nhưng thế nào cũng không tìm thấy những thứ như ảnh chụp chung của bọn họ. Cả ngôi nhà giống như chỉ có một mình Lôi Tuấn Vũ ở vậy, đồ đạc riêng của hắn rất nhiều. Cô chỉ tìm thấy mấy bộ quần áo của mình ở trong tủ quần áo trong phòng ngủ, còn có mấy đồ tắm rửa trong phòng tắm. Mình sao lại giống như là khách trọ vậy nhỉ! Cảm giác đó khiến cho cô rất kinh ngạc.
Đột nhiên, cô phát hiện một ngăn kéo lớn ở bàn viết bị khóa lại!
Chà? Ở đây nhất định là có bí mật?! Bí mật gì vậy?! Vì sao phải khóa lại?
Là cô khóa hay là Lôi Tuấn Vũ khóa? Lãnh Tử Tình nghĩ ngợi, một chút ấn tượng cũng không có.
Lật hết ngăn kéo bên trên, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc chìa khóa trong ngăn bàn phím bàn vi tính. Hình như rất vừa. Lãnh Tử Tình vui vẻ thử một cái, quả nhiên, mở được rồi!
Vừa nhìn thấy thứ bên trong, Lãnh Tử Tình không khỏi sợ ngây người…






Ngày 8 tháng 2: Ký ức phủ đầy bụi
Lật hết ngăn kéo bên trên, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc chìa khóa trong ngăn bàn phím bàn vi tính. Hình như rất vừa. Lãnh Tử Tình vui vẻ thử một cái, quả nhiên, mở được rồi!
Vừa nhìn thấy thứ bên trong, Lãnh Tử Tình không khỏi sợ ngây người…
Vì sao lại khóa một cái máy tính xách tay?! Là ai khóa?! Tuấn Vũ sao? Hay là chính cô? Cái máy tính xách tay này rất quen thuộc nha! Lãnh Tử Tình chạm vào thân máy lạnh lẽo, cảm giác chất liệu kim loại kia hình như rất phù hợp với ngón tay mình. Tuấn Vũ vì sao lại khóa nó lại?!
Cô dường như không thể chờ đợi liền mở nó ra. Thành thạo khởi động máy, liền xuất hiện một ô mật mã.
Quyên Tử: 119! 119! Tử Dạ! Tử Dạ! Cậu rốt cuộc là đi đâu rồi?!
Mình sắp bị anh trai cậu dày vò đến chết rồi! Cậu mà không trở về, e là chỉ có thể nhìn thấy thi thể của mình thôi!
Quyên Tử:…
Vừa mở cái tên người phụ nữ tên là “Quyên Tử” đầu tiên, nụ cười của cô liền hiện ra, hình như là một cô gái mặc trang phục “bình hoa” cổ điển, đang ở trước mặt mình mà chào! Ha ha, Quyên Tử, đúng, cô nhớ ra là một nhân vật như vậy. Cô ấy là… biên tập?!
Vậy mình thật sự là Tử Dạ rồi! Phải trả lời sao? Không, không được! Chính mình hiện giờ còn chưa khôi phục trí nhớ, vạn nhất nói sai làm sai chuyện gì, thì làm thế nào?
Lãnh Tử Tình không dám xác nhận, tiếp đó lại mở một tin nhắn QQ khác.
Ngày nắng trong tim: Tử Dạ, văn của bạn viết tuyệt lắm! Tôi thích nhất là bộ [Người phụ nữ của Lãnh tổng tài'> , khi nào thì viết phiên ngoại vậy? Tôi rất chờ mong đó!