Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4149 lượt.
tay với hắn, trong lòng liền thấy ngứa ngáy! Rất muốn ôm cô vào trong lòng!
“Ừ, vừa đúng lúc Tử Tình nó có việc tìm con. Con mau vào đi!” Mạnh Hân Di cười nói.
“Vâng, được ạ!” Lôi Tuấn Vũ thụ sủng nhược kinh, vội vàng bước vào phòng Lãnh Tử Tình. Thực ra, đây là phòng của hắn lúc trước.
Để đề phòng bọn họ biết được phòng này và phòng sát vách đi thông nhau, hắn liền bịt kín cái cửa ở giữa lại!
Xem ra đêm nay chính mình chỉ có thể ở phòng bên cạnh, Tử Tình ở phòng này. Muốn qua đây cũng khó!
“Tử Tình, cảm thấy thế nào? Ngủ một giấc, thấy đỡ không?” Lôi Tuấn Vũ thân thiết hỏi han. Ngại có phụ huynh ở đây, hắn không dám lập tức ôm cô, mà chỉ đứng ở bên giường từ trên cao nhìn xuống.
“Còn anh? Có nghỉ ngơi được chút nào không?” Lãnh Tử Tình nồng nhiệt nhìn hắn. Lúc này hắn đã thay quần áo sạch sẽ, cả người tản ra một sức hấp dẫn nam tính, khiến cho lòng cô nhộn nhạo.
“Ha ha, sao vậy? Nghi ngờ khả năng người đàn ông của em sao?”
Lời nói vô tình của Lôi Tuấn Vũ lại khiến cho Lãnh Tử Tình có chút ngượng ngùng.
Cô nhẹ nhàng ngoắc tay để Lôi Tuấn Vũ ngồi xuống bên cạnh mình. Lôi Tuấn Vũ ngẩn ra, rồi ngồi xuống.
Hai người đều không nói gì, không khí lập tức trở nên ám muội.
“Tử Tình… em và mẹ đã nói chuyện gì?” Lôi Tuấn Vũ sau một lúc lâu mới nói.
Lãnh Tử Tình nhìn dáng vẻ cố tỏ ra thoải mái của hắn, tò mò hỏi: “Anh hình như đang lo lắng điều gì?”
“Hả? Lo lắng điều gì?” Lôi Tuấn Vũ nhướn mày.
“Anh… có phải là lo lắng em nhớ ra chuyện gì phải không? Hay là anh có bí mật gì không thể nói cho ai biết?” Lãnh Tử Tình cau mày xem xét vẻ mặt hắn.
“Sao có thể chứ?! Cái đầu nhỏ bé của em cả ngày chỉ nghĩ đến những thứ li kỳ cổ quái!” Lôi Tuấn Vũ vươn tay gõ nhẹ đầu Lãnh Tử Tình, sau đó ôm cô vào lòng, nói: “Anh là lo lắng em kể tội với mẹ em, nói anh không tốt với em! Như vậy thì anh chẳng phải là rất oan uổng sao!”
“Ha ha!” Lãnh Tử Tình cười, “Anh thật sự rất để ý sao?”
“Đương nhiên!” Lôi Tuấn Vũ thành thật nói, ánh mắt lại không được thoải mái như trước.
“Vũ?”
“Hả?”
“Hôn em, được không?” Thanh âm Lãnh Tử Tình giống như con muỗi vừa ngủ dậy.
Mạnh Hân Di qua khe cửa nhìn thấy cảnh này, khiến bà lùi lại một bước, xấu hổ lấy tay che mắt, len lén nhón nhân đi xuống lầu…
Ngày 8 tháng 2: Lại dám trêu đùa hắn?!
Cái ngày Lôi Tuấn Vũ được ở một mình với Lãnh Tử Tình cuối cùng cũng đến. Đó đã là chuyện của ba ngày sau.
Có bốn vị phụ huynh chăm sóc, Lãnh Tử Tình dường như khỏe hơn rất nhiều.
Tiễn chân bốn vị phụ huynh, Lôi Tuấn Vũ thở phào một hơi nhẹ nhõm! Lại còn vặn vặn thật mạnh thắt lưng, Lôi Tuấn Vũ xoay người mỉm cười nhìn Lãnh Tử Tình.
“Sao vậy? Làm gì mà nhìn người ta như vậy?” Lãnh Tử Tình ngại ngùng nhìn hắn, cái ánh mắt tràn đầy lửa dục này, cô làm sao lại không biết chứ?!
Lôi Tuấn Vũ làm sao có thể cho cô trốn, lập tức nhảy lên giường, giằng lấy chăn trong tay Lãnh Tử Tình, vứt sang một bên, cười xấu xa: “Bà xã, em cảm thấy mặc quần áo vào chúng ta vẫn có thể làm chuyện đó được sao?”
“Ai muốn cùng anh làm?!” Lãnh Tử Tình vội vàng nhảy xuống giường, chạy ra cửa.
“Ha ha ha!” Lôi Tuấn Vũ vội vàng chắn đường Lãnh Tử Tình, cơ thể cường tráng chặn trước cửa, mặc cho Lãnh Tử Tình luồn trái lách phải cũng không chui qua được.
Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ đưa ra đòn sát thủ, ra vẻ đáng thương nũng nịu: “Người ta trong người không được khỏe mà!”
Không nói còn được, câu này vừa nói ra, Lôi Tuấn Vũ rõ ràng run lên một chút, cô sao có thể phát ra âm thanh nũng nịu như vậy chứ? Trên người hắn nổi lên từng lớp da gà, dưới quần cũng khoa trương mà dựng thẳng lên.
“Ngoan, lại đây! Chẳng lẽ em nhẫn tâm nhìn anh khó chịu sao? Tình của anh?” Thanh âm gợi cảm của Lôi Tuấn Vũ mềm mại tựa gió thoảng.
“Em…” Lãnh Tử Tình xấu hổ đến không dám ngẩng đầu. Kỳ thật, cô cũng muốn hắn…
Lôi Tuấn Vũ chậm rãi tiến đến, hai tay nâng mặt Lãnh Tử Tình lên, mười ngón tay đan vào tóc cô, không khỏi ngâm nga thành tiếng. Cái loại cảm giác trơn mượt này khiến cho hắn vô cùng thư thái.
Đôi môi mỏng gợi cảm ghé vào vành tai tinh tế của cô, không ngừng mà cắn, ngậm, khiêu khích…
Lãnh Tử Tình vươn cổ, thở dốc từng hơi. Vành tai mẫn cảm dường như đang truyền sự rung động này đến khắp tứ chi, giữa hai chân có một chất lỏng dinh dính cũng theo đó trào ra.
Ông trời ơi! Xấu hổ chết mất! Lãnh Tử Tình rất quen thuộc cơ thể của chính mình, cái chất lỏng này nhất định là do thứ gọi là dục vọng của cô tạo ra, thật xấu hổ quá đi! Sao lại có thể như vậy?!
Không ngừng vặn vẹo cơ thể, né tránh cái cắn của Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ cười khẽ ra tiếng. Tay hắn thuận thế cởi áo mặc nhà của cô, thuần thục cởi bỏ áo ngực của cô, hai đỉnh núi lập tức nhô ra kia khiến cho ánh mắt hắn biến thành hồ sâu xanh biếc.
“Trời ơi! Đẹp quá!” Hai tay Lôi Tuấn Vũ nâng lên hai đỉnh núi, một đường hôn xuống, ngậm lấy một đỉnh nhô ra, không ngừng trằn trọc mà hôn.
Cảm giác trơn mềm kia càng làm cho lòng hắn ngứa ng