Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4136 lượt.

tứ những lời này, Cổ Dương sao có thể không biết, cũng không dám nói gì nữa. Anh biết Lôi Tuấn Vũ không thật sự muốn ra tay với anh, nếu không, anh đã phải chịu rồi. “Ha ha, chúng ta là huynh đệ mà! Chuyện của tôi, cậu cũng đâu có ít quản!”
“Tôi cảnh cáo cậu! Nếu Tử Tình xảy ra chuyện gì không hay, cậu và cái người đàn bà tiện nhân kia ai cũng đừng mong dễ sống!"
"Cậu cho là cậu đưa cô ta ra nước ngoài, thì tôi sẽ không có cách gì sao?!” Lôi Tuấn Vũ đưa ra lời cảnh cáo. Hắn là nói đến Kiều Chi Ảnh. Nếu không phải là Cổ Dương, cô ta chỉ e là đã sớm cùng đường rồi!
Cổ Dương đột nhiên có chút chân thành nói: “Vũ, đối với phụ nữ có nên không? Dù sao… chẳng phải là đã từng yêu sao?”
Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, không nói không rằng, xoay người đi vào phòng bệnh.
Lãnh Tử Tình ngủ rất không yên giấc, lông mày nhíu chặt không ngừng chuyển động. Lôi Tuấn Vũ vội vàng gọi bác sỹ, bác sỹ quan sát một lát, nói Lôi Tuấn Vũ không cần lo lắng, cô có thể là đã gặp ác mộng!
Lôi Tuấn Vũ vội nắm chặt tay cô, không ngừng giúp cô thư giãn lông mày, còn liên tục nói: “Tử Tình, đừng sợ, có anh ở đây! Tử Tình…”
Trong đầu Lãnh Tử Tình , ký ức lộn xộn từng hình ảnh hiện ra, phá tan giấc mộng của cô--
--“Tôi muốn đơn ly hôn!” Lãnh Tử Tình mặc lễ phục nằm trên một chiếc giường lớn, quần áo xộc xệch!
Lôi Tuấn Vũ quần áo cũng xộc xệch như vậy ngồi bên cạnh cô, châm một điếu thuốc. Lời nói lạnh như băng từ miệng hắn phun ra: “Theo thỏa thuận, thời hạn kết hôn của chúng ta là một năm.”
--“Tôi có thể trả tiền vi phạm hợp đồng.” Lãnh Tử Tình nghiến răng nghiến lợi nói.
--“Tôi không chấp nhận!” Lôi Tuấn Vũ phun ra một ngụm khói, dáng vẻ ung dung cao ngạo như một bậc vương giả.
--“Tôi có thể bỏ đi!” Lãnh Tử Tình vội ngồi dậy, hung tợn trừng mắt nhìn hắn!
--Lôi Tuấn Vũ tà ác nhíu mày, chậm rãi nói: “Cho dù em chạy đến hang chuột ở nam cực, tôi cũng sẽ tìm ra em, hãy tin vào khả năng của tôi!”
--“Anh không thiếu đàn bà!”
--Lôi Tuấn Vũ lại gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Đúng vậy! Nhưng hiện tại cơ thể tôi chỉ tiếp nhận Lãnh Tử Tình!” Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ nghiêng người về phía trước, cúi xuống hôn vào môi cô, một ngụm khói tràn đầy miệng cô, Lãnh Tử Tình không kịp đề phòng bị sặc ho đến chảy nước mắt.
--Sau đó, hắn liền cười, cười đến thực dịu dàng, dịu dàng đến kỳ dị…
--\'\'Đoàng\' một tiếng sét vang lên! Cô rốt cuộc là đã gả cho một người như thế nào?! Cô sao có thể rơi vào một cái hang quỷ như vậy?!
“Đừng! Đừng! Áhhhh--Thả tôi đi! Buông tôi ra! Buông tôi ra--” Lãnh Tử Tình giãy dụa từ trong mộng tỉnh lại, mồ hôi đầy đầu đầy cổ!
“Tử Tình? Em tỉnh rồi? Có phải gặp ác mộng không?” Lôi Tuấn Vũ thân thiết hỏi.
Lãnh Tử Tình mở trừng mắt nhìn khuôn mặt càng ngày càng rõ ràng, trong nháy mắt có chút hoảng sợ. Nhưng nhìn con ngươi tràn đầy lo lắng kia, lại có một giây hoang mang. Hình như lâu lắm cô mới nghe thấy tiếng hắn gọi, cô khẽ động đôi môi khô khốc nói: “Em muốn uống nước.”






Ngày 12 tháng 2: Đuổi hết
Lãnh Tử Tình mở trừng mắt nhìn khuôn mặt càng ngày càng rõ ràng, trong nháy mắt có chút hoảng sợ. Nhưng nhìn con ngươi tràn đầy lo lắng kia, lại có một giây hoang mang. Hình như lâu lắm cô mới nghe thấy tiếng hắn gọi, cô khẽ động đôi môi khô khốc nói:
“Em muốn uống nước.”
“Được!” Lôi Tuấn Vũ lập tức cầm lấy cốc nước đã nguội bớt. Đỡ cô ngồi dậy, sau đó đưa cốc nước, thời gian gần đây động tác này của hắn đã luyện đến mức thuần thục nhuần nhuyễn rồi!
Xem ra cô đang khát, uống hết cả một cốc nước đầy.
Một câu nói làm cho Lãnh Tử Tình nhớ lại lúc ở giữa biển ở Vịnh Hạ Long, lúc cô tựa vào lòng hắn ngất đi, ánh mắt lo lắng và tiếng kêu điên cuồng đó của hắn… Cô thật sự mê muội rồi!
Không! Không đúng! Hắn là sợ cô chết rồi, hắn sẽ trở thành phế nhân! Nhất định là như vậy! Mình còn kém xa so với gu thẩm mỹ của hắn! Hắn sao có thể thích mình chứ?!
Lãnh Tử Tình bỗng nhiên nhớ ra mình hình như đã dùng bình hoa đập vào đầu hắn, kỳ lạ, hắn sao vẫn yên lành đứng ở đây, sao trên đầu ngay cả một vết thương cũng không có.
Lúc này, Cổ Dương đầu quấn băng gạc đi vào. Vừa vào cửa nhìn thấy Lãnh Tử Tình đã tỉnh, anh ta lập tức nở nụ cười như ánh mặt trời nói: “Tử Tình! Em tỉnh rồi, đỡ hơn rồi chứ?”
Cổ Dương! Lãnh Tử Tình hướng tầm mắt lên đầu hắn. Trời ạ! Sao lại là hắn?!
Hóa ra người mình nhìn thấy là Cổ Dương, không phải Lôi Tuấn Vũ! Cô lại dùng bình hoa đập Cổ Dương hai lần. Xem ra lần này nhất định là rất nặng! Quấn bao nhiêu lớp như vậy!
“Anh… là…” Lãnh Tử Tình khẽ mấp máy môi. Vẫn tốt, coi như vẫn bình tĩnh!
Cổ Dương sửng sốt! Không thể nào, mình bị đánh thành như vậy, người gây họa lại nói không nhận ra mình?! Hắn vội nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ nhếch nhếch khóe miệng, nói: “Ờ, Tử Tình, cậu ta là Cổ Dương! Một người không có gì liên quan!”
“Hả? Tôi sao có thể là người không có gì liên quan? Lôi Tuấn Vũ, tôi đã bị Tử Tình đập thành cái dạng này, cậu còn nói


XtGem Forum catalog