Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4581 lượt.
tôi không có gì liên quan?! Có người nào không có gì liên quan bị đập như vậy còn đến thăm người gây họa không?!” Cổ Dương phồng mang trợn mắt!
“Đáng đời cậu! Tử Tình, đừng để ý đến cậu ta!” Lôi Tuấn Vũ căn bản là không để ý đến anh ta đang lảm nhảm, nhìn cũng không thèm nhìn anh ta một cái. Có chút tiền đồ nào hay không, bị phụ nữ đánh một chút, liền giống như sống không nổi nữa vậy!
“Đầu của anh, là bị tôi đánh hả? Ồ! Tôi nhớ ra rồi! Lúc đó đầu tôi đau quá, bỗng nhiên nhìn thấy trong nhà có một người đàn ông xông vào, vì thế liền…” Lãnh Tử Tình không thể không bội phục khả năng diễn kịch của mình! Trong lòng kỳ thật vẫn vô cùng cảm kích Cổ Dương! Nếu không phải anh ta ở đó, thì cô không biết sẽ thế nào nữa!
“Này! Tử Tình, tôi rất giống người xấu sao? Có trời đất chứng giám! Cho tới bây giờ, tôi chỉ bị duy nhất một người phụ nữ đánh hai lần! Còn đánh đến mức thảm như vậy! Chính là em a!” Cổ Dương ủy khuất kêu lên.
Lãnh Tử Tình không nén được cười ra tiếng. Lôi Tuấn Vũ khóe miệng cũng khẽ động.
Cổ Dương đang đùa giỡn, một hộ lý đẩy xe tiến vào, kêu lên: “Làm gì vậy! Nơi này là phòng bệnh, đừng có to tiếng như vậy! Được rồi được rồi, ra ngoài hết đi! Bệnh nhân phải tiêm rồi!”
Lôi Tuấn Vũ nghiêm túc nói: “Tôi là người nhà bệnh nhân!”
Lãnh Tử Tình vừa nghe, trong lòng hơi chấn động. Không khỏi nhìn mặt hắn, cái loại biểu cảm kia không hề có chút nào là không tình nguyện sao?
Nữ hộ lý dễ dãi nói: “Ồ, anh là người nhà hả, vậy được! Anh có thể ở lại. Anh! Ra ngoài!” Nói xong, chỉ vào Cổ Dương quát lớn.
Cái số của Cổ Dương nha, thật không biết kiếp trước thiếu nợ ai, anh cũng là bệnh nhân đấy có biết không?! Thái độ của hộ lý sao lại kém như vậy?!
Vừa định rời đi, đột nhiên, Lãnh Tử Tình nói: “Anh cũng ra ngoài đi!”
Lôi Tuấn Vũ sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lãnh Tử Tình nói: “Chúng ta là vợ chồng, em có gì mà phải ngượng ngùng chứ?” Hắn đương nhiên biết hộ lý sẽ tiêm mông. Nếu không việc gì phải đuổi hết!
Lãnh Tử Tình thản nhiên nói: “Ra ngoài đi.”
Hộ lý liền nóng nảy: “Các anh nhanh lên có được không?! Bao nhiêu người đang chờ tiêm đấy!”
Lôi Tuấn Vũ bất đắc dĩ đành phải cùng Cổ Dương đi ra ngoài…
Cổ Dương vừa ra khỏi cửa liền trừng mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ, hạ giọng hỏi: “Sao lại như vậy? Xảy ra chuyện gì? Tử Tình làm sao vậy? Sao ngay cả tôi cũng không nhận ra?”
Lôi Tuấn Vũ dừng một chút, nói: “Cô ấy mất trí nhớ!”
“Mất trí nhớ! Đùa kiểu gì vậy hả? Căn bệnh hiếm lạ như vậy cậu cho rằng muốn mắc là mắc được hả?” Cổ Dương kinh ngạc kêu lên.
“Cậu nói nhỏ một chút!” Lôi Tuấn Vũ dữ tợn trừng mắt liếc hắn một cái, tiếp đó giải thích, “Cô ấy bị tai nạn xe.”
“Cái gì? Bị tai nạn xe?”
Lôi Tuấn Vũ vội tiến đến bịt miệng anh ta lại: “Ngậm cái miệng thối của cậu lại cho tôi!”
Ngày 12 tháng 2: Về nhà
“Cái gì? Bị tai nạn xe?”
Lôi Tuấn Vũ vội tiến đến bịt miệng anh ta lại: “Ngậm cái miệng thối của cậu lại cho tôi!”
“Rốt cuộc là thế nào?” Cổ Dương đẩy tay hắn ra, lo lắng hỏi.
“Chính là như vậy! Cô ấy xảy ra sự cố, bị mất trí nhớ! Cho nên, cô ấy không nhận ra cậu!” Lôi Tuấn Vũ nói thẳng.
Ngày 13 tháng 2.
Chỉ nằm viện một ngày, liền thông báo có thể xuất viện. Lãnh Tử Tình nhớ ra ở nhà vẫn còn một số thứ chưa xử lý xong, không biết nên giải thích thế nào cho phải.
Lôi Tuấn Vũ làm xong thủ tục xuất viện, ba người liền ra xe về nhà. Cổ Dương sợ Lôi Tuấn Vũ nuốt lời, không biết xấu hổ liền theo lên xe.
“Bây giờ cậu đến, có phải là hơi sớm không? Tử Tình mới xuất viện, còn phải nghỉ ngơi.” Lôi Tuấn Vũ châm chọc. Cậu ta thật đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!
Nhà của mình bỏ không thèm về, cả ngày chỉ biết tìm ăn tìm uống!
“Tôi cũng là bệnh nhân, tôi cũng phải nghỉ ngơi. Có phải không, Tử Tình?” Cổ Dương quay sang Tử Tình liên tục nháy mắt. Hắn có lẽ nhìn ra rồi! Hiện giờ chỉ cần chuyển Lãnh Tử Tình đi một cái, ngay cả Thiên Vương Lão Tử còn dễ bảo hơn!
“Cậu nghỉ ngơi thì về nhà cậu đi!” Lôi Tuấn Vũ lườm anh ta một cái.
Lãnh Tử Tình có chút không để tâm. Cô đang nghĩ tới lát nữa về nhà Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy giấy dán tường bị xé rách kia, còn có chiếc máy tính xách tay bị cô lấy ra, cô phải giải thích như thế nào đây?
Đột nhiên, di động của Lôi Tuấn Vũ kêu lên. Là điện thoại của thư ký! Nói là có cuộc họp quan trọng, Lôi Tuấn Vũ nhất định phải tham dự.
Lãnh Tử Tình vừa nghe, cơ hồ là kích động nói: “Tuấn Vũ, công ty có việc không được chậm trễ. Mau đi đi! Bọn em bắt xe về được rồi!”
Lôi Tuấn Vũ nhìn nhìn Lãnh Tử Tình, nhận được một nụ cười dịu dàng. Suy nghĩ một lát, hắn nói: “Được!” Thế là, xe liền dừng lại ở bên đường.
Lãnh Tử Tình vừa định xuống xe, Lôi Tuấn Vũ đã chồm qua người cô đè tay cô lại, dọa Lãnh Tử Tình giật nảy mình, vội vàng thu người lại phía sau.
Phản ứng hoảng hốt của cô khiến cho Lôi Tuấn Vũ cũng ngây ra, vội hỏi: “Sao vậy?”
“Ơ, không có gì. Anh…”
“Ừ, em không cần xuống. Anh bắt xe đến công ty, để Cổ lái xe đưa em về.” Lôi Tuấ