Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4133 lượt.

n Vũ nói. Nói xong, vỗ vỗ vào cánh tay Lãnh Tử Tình.
“Ở đây không dễ bắt xe, hay là cậu cứ lái xe đến công ty đi! Sau đó tôi lái xe quay về là được chứ gì.” Cổ Dương đề nghị.
“Không cần! Tử Tình ngồi xe quá lâu sẽ mệt. Còn có cậu…” Lôi Tuấn Vũ chỉ chỉ vào đầu anh ta.
Cổ Dương xấu hổ cười cười, hắn ta quan tâm đến đầu anh mới là lạ! Cái động tác đó lại khiến anh cảm thấy, hắn như là đang nói đầu óc mình có vấn đề vậy!
Lãnh Tử Tình mừng thầm, may mà hắn sẽ không cùng cô về nhà. Nhưng, khi cô từ kính chiếu hậu nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ dựng cổ áo khoác lên, đứng bên đường cái nhìn ngó xung quanh, xe cộ đi đi lại lại không có cái nào dừng lại, đầu mũi lại thấy cay cay!
“Được rồi, xuất phát thôi!” Cổ Dương khởi động xe, lái về hướng nhà của bọn họ.
Về đến nhà, không thèm mời Cổ Dương ngồi, Lãnh Tử Tình vội vội vàng vàng chạy đến thư phòng dọn dẹp. Cổ Dương ở dưới lầu hỏi vọng lên: “Tử Tình? Tử Tình? Em không sao chứ?”
Lãnh Tử Tình từ thư phòng chạy ra, cười cười: “Không có việc gì! Anh cứ ngồi tự nhiên! Tôi thu dọn bình hoa vỡ một chút.”
“Em nghỉ ngơi một lát, hay là để anh làm cho!” Cổ Dương làm bộ sắp lên lầu.
Lãnh Tử Tình vội vàng ngăn lại: “Không cần không cần, để tôi làm! Anh cứ ngồi đi, tôi làm một lát là xong! Một lát là xong!”
Liền chui vào phòng ngủ, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Cổ Dương hồ nghi nhìn chằm chằm cánh cửa đóng im ỉm kia, nghe thấy tiếng loảng xoảng bên trong, liên tục lắc đầu. Tử Tình này mất trí nhớ sao tính tình cũng trở nên kỳ quái vậy?!
Đột nhiên, nghe thấy bên trong một tiếng kêu “Á”!
Cổ Dương vội vàng xông vào, kêu lớn: “Sao vậy? Tử Tình? Sao vậy?”
Đột nhiên nhìn thấy giấy dán tường bị xé một mảng lớn, Lãnh Tử Tình đứng ở đó ngây ngốc nhìn chằm chằm cánh cửa kia.
Thấy Cổ Dương bước vào, Lãnh Tử Tình kinh ngạc hỏi: “Đây là cái gì?”
“Hả? Cái này? Cái này là… Anh cũng không rõ lắm! Phải hỏi Vũ! Hay là chờ Vũ về, em hỏi cậu ta là được.” Cổ Dương vẻ mặt đen xì, cố ý làm bộ như không hiểu gì tiến lên trước quan sát, “Chà, cái cửa này là thế nào nhỉ? Thật là kỳ quái! Hai gian phòng này hình như là thông nhau! Thiết kế thật là độc đáo! Phải không, Tử Tình? Ha ha ha!”
Độc đáo cái đầu anh! Lãnh Tử Tình ở trong lòng mắng thầm! Không hổ là huynh đệ tốt, liền bịa ngay được! Cô bị mất trí, lại biến cô thành kẻ ngốc! Hừ!
“Ờ, vừa nãy tôi không cẩn thận làm rách giấy dán tường, không biết Tuấn Vũ có giận không đây?” Lãnh Tử Tình xoa xoa tay không biết làm thế nào.
“Yên tâm đi! Chuyện bình thường!” Cổ Dương vội vàng an ủi.
Lôi Tuấn Vũ trở về, Lãnh Tử Tình còn không quên giải quyết hoàn hảo việc này, cố tình ra vẻ ngây thơ hỏi.
Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ không chút thay đổi, cười nói: “Đó là thiết kế độc đáo của em, nói là về sau có cục cưng, dễ dàng chăm sóc nó!”
Lãnh Tử Tình đang ăn cơm thiếu chút phụt ra! Mệt cho hắn nghĩ ra! Cô nhìn qua đỉnh đầu hắn, hắn nói dối cũng không chớp mắt sao?! Trả lời lưu loát như vậy, nhất định là Cổ Dương đã báo trước cho hắn rồi!
“Ồ, phải không?! Là do em thiết kế hả! Em thật sự một chút ấn tượng cũng không có!”
Lãnh Tử Tình cười đáp lời… Cô biết lúc này hắn nhất định là đang nháy mắt với Cổ Dương! Thật muốn biến hắn thành hạt cơm mà nhai nát!






Ngày 14 tháng 2: Hủy bỏ cuộc họp
Cổ Dương danh chính ngôn thuận trở thành khách quý của Lôi Tuấn Vũ, công khai xuất hiện trên bàn ăn nhà hắn. Lôi Tuấn Vũ hơi tỏ thái độ với anh ta, anh ta liền nháy mắt uy hiếp hắn!
Hôm nay là ngày hai mươi tám tháng chạp, cũng là một ngày đặc biệt, ngày lễ tình nhân! Nhưng trong nhà hắn lại xuất hiện ba người! Sao lại có người không thức thời như vậy chứ?!
Đương nhiên, chính là theo yêu cầu hợp lý của Lãnh Tử Tình. Có trời biết, buổi tối hắn đến phòng của Lãnh Tử Tình bao nhiêu lần?!
Nhìn khuôn mặt cô đang say ngủ, hắn giống như kẻ ngốc, ôm lấy cô ngủ mấy tiếng, sau đó trước khi trời sáng lại rón ra rón rén trở lại phòng sát vách!
“Ha ha.” Cổ Dương buồn cười nhìn bạn của anh, đây là ý thức độc chiếm của chủ nghĩa đại nam tử điển hình nha! Nói chỉ là cách xưng hô, là ai để ý? Ai để ý người đó biết!
Ăn xong điểm tâm, Lôi Tuấn Vũ và Cổ Dương cùng nhau ra khỏi cửa.
Lần này, Lôi Tuấn Vũ thật sự không khách khí nữa!
“Cậu đừng ở đó giả ngu giả ngốc nữa! Tối nay không được trở về!” Lôi Tuấn Vũ vừa lái xe vừa dặn dò.
Cổ Dương ngồi ở ghế lái phụ kìm nén đến thực vất vả. Chỗ quấn băng gạc trên đầu đã biến thành một miếng băng dính. Nhưng màu trắng như tuyết vẫn thật là chói mắt!
“Này? Tôi nói lão huynh à! Huynh không thấy tôi là người bị thương sao?” Anh ta đắc ý chỉ vào phần đầu bị thương, giống như đó là huân chương ghi công vậy!
“Cổ, cậu cố ý có phải không?!” Lôi Tuấn Vũ két một tiếng dừng xe ở bên đường.
“Ha ha, cậu nhìn cậu xem, đừng tức giận chứ! Bớt giận bớt giận! Tôi đây chẳng phải là đã cùng cậu đi ra ngoài rồi sao? Trời lạnh như thế này! Cậu để tôi ra khỏi cửa, tôi cũng không biết đi đâu!” Cổ Dương tỏ vẻ vô cùng đáng thương