Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4130 lượt.
chặt hai mắt, vặn vẹo đầu, hai tay ôm chặt lấy đầu của người đàn ông gây chuyện kia, mười ngón tay đan vào tóc hắn, không ngừng vuốt ve.
“Ưm, Tình của anh!” Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng tấn công chiếc quần của cô một lần nữa, ôm gọn lấy thân thể phơi bày của Lãnh Tử Tình!
Cô cảm thấy mình đang bay trong không trung, dán chặt vào thân thể hắn, nhìn khuôn mặt hắn thấp thoáng trước mặt mình.
Lôi Tuấn Vũ ôm cô vào phòng ngủ, cấp tốc cởi quần áo của mình, thân thể nóng bỏng áp lên người cô.
“Có muốn không? Bảo bối?” Thanh âm khàn khàn của Lôi Tuấn Vũ mê hoặc ở bên tai cô. Một ngón tay bỗng nhiên tiến vào trong cơ thể cô…
“A--ưm--” Lãnh Tử Tình bị hắn khiêu khích đến như bị thiêu đốt! Tay cô nắm lấy bàn tay gây chuyện của hắn, đẩy qua một bên, chủ động hiến dâng đôi môi mềm mại của mình…
Trên thân thể cô, người đàn ông kia cười xấu xa…
“Mèo hoang nhỏ của anh! Đừng vội, ông xã của em tới đây!”
Lôi tổng ra uy
Lôi Tuấn Vũ thâm tình nhìn Lãnh Tử Tình đang ngủ say, cô mỏi mệt mà thỏa mãn ôm lấy khuỷu tay hắn. Chính hắn cũng nặng nề ngủ say sau cơn hưng phấn cực độ, bây giờ mới tỉnh lại, đã hơn hai giờ chiều!
Lôi Tuấn Vũ muốn xoay người xuống giường, khuỷu tay rời khỏi Lãnh Tử Tình làm cô không còn chỗ tựa, bất giác nhích lại gần thân thể hắn. Cái chăn trên người chảy xuống, làm lộ ra cánh tay ngó sen trắng nõn của cô.
Tầm mắt Lôi Tuấn Vũ dừng lại. Nói thực, dáng người Lãnh Tử Tình ở trong tự điển trước kia của hắn quả thực là quá kém cỏi. Thế nhưng hắn thật không ngờ là chính mình ấy vậy mà lại lưu luyến như thế.
Chốc lát, ánh mắt hắn trở nên đăm chiêu. Khóe miệng khẽ nhếch lên, cánh tay thon dài vỗ về chơi đùa trên bờ vai của cô, sau đó chui vào trong chăn, đem chăn kéo lên, nhưng tay thì vẫn ở bên trong như cũ.
Lôi Tuấn Vũ nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của thư ký Lí, ánh mắt đột nhiên híp lại, nói: "Nửa giờ nữa mà không thể xuất hiện trong phòng hội nghị, hoa hồng cuối năm giảm phân nửa!"
"Tôi lập tức gọi điện thoại thông báo cho các bộ phận!" thư ký Lí vèo một cái đã không thấy tăm hơi đâu! Phải biết rằng, nếu chỉ vì cô đánh điện chậm trễ một chút thôi, vị quản lí của bộ phận nào đó không kịp đến họp đúng giờ, khiến tổng tài cắt giảm mất một nửa hoa hồng cuối năm, vậy thì chính cô cũng sợ chẳng còn chút hoa hồng nào! Nhất là anh rể của cô, càng không thể thế được.....
Có điều, nhìn chung thì cũng là một tin tức tốt, đó chính là ít nhất buổi chiều ngày mai không cần họp! Có thể sẽ được nghỉ ngơi như lẽ thường!
Bên trong phòng họp tầng mười tòa nhà tập đoàn Kiêu Dương im phăng phắc, tựa như chỉ cần một cây kim rơi xuống đất cũng nghe được tiếng động.
Đã qua nửa giờ, thế nhưng vị quản lí Miêu bộ phận quảng cáo vẫn còn chưa tới! Có mấy người có quan hệ thân thiết với anh ta bắt đầu đứng ngồi không yên! Có người còn lén lút gửi tin nhắn thúc giục anh ta tới!
Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ châm chọc cười nói: "Thư ký Lí, đến đông đủ cả rồi sao?"
Thư ký Lí bất đắc dĩ, đành phải báo cáo sự thật: "Lôi tổng, ngoại trừ quản lí Miêu của bộ phận quảng cáo còn chưa tới thì tất cả quản lí của bộ phận khác đều đã có mặt đầy đủ!" Cô quả thật đã gọi điện cho anh rể mình đầu tiên, thế nhưng anh ta căn bản là không có mặt ở công ty! Cô thậm chí còn cho rằng anh ta đã ra ngoài đi làm nghiệp vụ......
Lôi Tuấn Vũ khẽ hừ một tiếng, nói: "Được rồi! Nếu đã đến giờ, vậy thì chúng ta bắt đầu họp! Hội nghị hôm nay chính là tổng kết công tác trong niên độ vừa qua..."
Lời vừa nói ra, mấy vị quản lí bộ phận liền trở nên mất bình tĩnh, người thì tỏ ra ngây ngốc, kẻ thì vò đầu bứt tai, rồi là buông lỏng cà- vạt...
Tất cả mọi người đều biết Lôi tổng là người xử lí công việc rất có hiệu suất, tác phong làm việc cực kì quyết đoán. Nhưng chưa từng xảy ra chuyện thông báo đại hội tổng kết gấp gáp như ngày hôm nay, chính xác phải là rất rất ít. Tối thiểu mỗi một hội nghị tổng kết niên độ trước kia, bọn họ đều phải chuẩn bị thời gian rất lâu, soạn báo cáo, làm phim trình chiếu, xong xuôi mới tiến hành tổng kết.
Tất cả mọi người đều vắt óc ra nghĩ đến bản báo cáo tổng kết thành tích, phân tích không đủ. Chuyện như hôm nay vẫn là lần đầu tiên.
Lôi Tuấn Vũ chờ mọi người bàn bạc xong, mới chậm rãi nói: "Tôi chỉ muốn biết, mỗi bộ phận một năm qua đã làm được gì, làm như thế nào, hiệu quả ra sao. Đã hơn ba giờ rồi, tôi không muốn nghe bất cứ ai dài dòng thao thao bất tuyệt, tôi chỉ hy vọng mỗi người đều nắm bắt lấy điểm trọng yếu để nói, lời ít mà ý nhiều"
Lời của Lôi Tuấn Vũ nói ra quả thực khiến người thì vui mừng kẻ thì lo âu! Có người đơn giản chỉ cần suy nghĩ sơ sơ liền nêu ra được ý rõ ràng, nhớ lại những điều mục trong bản báo cáo sắp tới, dùng bút viết ra một cách thực dễ dàng. Có người thì lại mồ hôi lạnh đổ đầy đầu. Bình thường đều là do trợ lí giúp đỡ sửa sang làm lại, bây giờ trong đầu không một số liệu nào, nhỡ đâu nói ra không tốt, thế chẳng phải là rất mất mặt sao?!
Ánh mắt Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng đảo qua một lư