Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344110
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4110 lượt.
thật đê tiện? Anh coi thường mình sao? Anh cứ như vậy mà hôn cô, cũng không hỏi cô có đồng ý hay không?!
Hai hàng lệ lại lặng lẽ chảy xuống hai bên má…
Lời tác giả: Các bạn, có cảm thấy đã ghiền hay không?! Tử Tình bị nam chính bắt nạt đã đủ rồi! Tiếp theo sẽ cho hắn ta một đòn phủ đầu
Ngày 20 tháng 2: Hôn khô nước mắt của cô
Dịch: Benbobinhyen
Lẽ nào anh cảm thấy mình thật đê tiện? Anh coi thường mình sao? Anh cứ như vậy mà hôn cô, cũng không hỏi cô có đồng ý hay không?!
Hai hàng lệ lại lặng lẽ chảy xuống hai bên má…
Hoa Bá dịu dàng hôn, đầu lưỡi tiến vào trong miệng cô, không ngừng tìm kiếm sự ngọt ngào của cô, muốn càng nhiều hơn nữa. Cô thật là rất ngọt rất ngọt, anh kỳ thật chỉ cần nhìn thấy cô, điều muốn làm chính là như vậy. Thậm chí còn muốn hơn so với như vậy.
Hoa Bá nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, rốt cuộc nhịn không được, nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lấy nước mắt của cô. Nước mắt chảy ra một giọt, anh liền hôn lấy một giọt, nước mắt chảy ra hai hàng, anh liền hôn lấy hai hàng…
“Ngay cả anh cũng bắt nạt em!” Lãnh Tử Tình càng khóc dữ hơn! Cô thế mà lại giống như đứa trẻ nũng nịu ở trước mặt Hoa Bá, ra sức đánh lên người anh, cho đến khi tay mình đều tê hết cả, mới dừng lại.
Không biết tại sao, Lãnh Tử Tình nhìn thấy Hoa Bá liền cảm thấy có thể dựa vào anh, chính mình ở trước mặt anh lại có thể thả lỏng hết mức, cô biết anh sẽ không làm tổn thương cô, cô có thể yên tâm ở bên cạnh anh. Cô thậm chí còn cảm thấy trong tiềm thức, mặc dù là cô cởi hết quần áo nằm trong lòng anh, anh cũng sẽ không làm bậy với cô! Cho nên, cô tin tưởng anh vô điều kiện!
“Xin lỗi, Tử Dạ, anh đâu có bắt nạt em! Rõ ràng là em đang bắt nạt anh mà!” Tim Hoa Bá đang đập nhanh cũng dần bình tĩnh lại, anh vô cùng hưởng thụ mà ôm lấy vai cô, muốn cho thời gian cứ như vậy mà dừng lại, anh có thể ôm cô cả đời!
Trong lòng thở dài rồi lại thở dài, anh chính là không thể thô lỗ với cô, cô dường như trời sinh là để hàng phục anh vậy.
Lãnh Tử Tình sụt sịt mũi, nhìn nhìn xung quanh, đã là giữa trưa, vì sao ngay cả một người cũng không có. Các cặp tình nhân hôm nay đều không có thời gian sao?!
Cô tò mò nói: “Sao vẫn chỉ có hai chúng ta, người ở đây thật là ít!”
Hoa Bá chỉ cười không nói. Nếu cô biết anh đã bao hết cả cả lầu hai của nhà ăn, chỉ để cô khóc một trận thoải mái, thì liệu cô có cảm động chút nào không?!
Lãnh Tử Tình nhìn mặt anh, nhíu nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “Không phải là anh đã làm cái gì rồi chứ?”
“Ha ha, em đánh giá anh quá cao rồi! Anh có thể làm cái gì. Được rồi, có phải đói bụng rồi không, chúng ta gọi chút gì đi.” Hoa Bá chuyển đề tài, anh cũng không muốn phá hỏng khoảng thời gian khó khăn lắm mới đổi lấy được này.
“Em không muốn ăn!” Lãnh Tử Tình cho dù khóc đến mệt chết đi, nhưng vẫn là một chút khẩu vị cũng không có. Dẩu dẩu môi vẫn không nghĩ ra được muốn ăn cái gì.
Ánh mắt Hoa Bá có một tia lóe lên, ho nhẹ rồi nói: “Đừng có làm ra cái bộ dáng đó trước mặt người đàn ông khác nữa. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả!”
Nhấn chuông trên bàn, giống như cái gì cũng chưa xảy ra vậy, Hoa Bá ngồi thẳng trước mặt cô.
Lãnh Tử Tình sửng sốt, vội thu lại hành động dẩu môi, xấu hổ cười cười. Tư thế như vậy của cô cũng khiến người ta ảo tưởng sao? E là chỉ có anh mới coi mình như báu vật! Cái tên Lôi Tuấn Vũ kia hận không thể xé nát cô! Xưa nay chưa bao giờ biết thương hoa tiếc ngọc. Nghĩ đến hắn, cô liền cả người không thấy thoải mái, giống như Lôi Tuấn Vũ lại đang ở trên người cô mà gặm cắn vậy!
Đột nhiên, cô nghĩ đến hành vi của mình hôm nay. Bọn họ ở nơi này làm cái gì vậy? Cô nhớ tới lời mắng mỏ giận dữ của Lôi Tuấn Vũ đêm qua, cô đang ngoại tình sao?! Không không không! Cô sao có thể đang ngoại tình chứ?! Cô rõ ràng là gặp phải Hoa Bá, buồn tủi trong lòng, tìm anh khóc một hồi, tìm kiếm sự an ủi mà thôi!
Nhưng, vì sao anh lại hôn cô? Vì sao cô để anh hôn cô?! Chỉ có hai người bọn họ ở trong cái quán cà phê mờ ám khuất nẻo này tình nồng ý đậm ở đây hôn nhau,
có coi là ngoại tình hay không?!
Vừa nghĩ đến cái chữ này, Lãnh Tử Tình liền run rẩy cả người. Cô sao có thể biến thành cái dạng này?! Cô là đang tìm kiếm sự an ủi ở Hoa Bá sao?!
Người phục vụ đã đến, Hoa Bá chọn vài món ăn, đưa ra một tấm thẻ vàng, người phục vụ lại vội vàng rời đi.
“Xin lỗi, Hoa Bá, em đột nhiên nhớ ra em hình như còn một số việc, em nghĩ em không ăn đâu…” Lãnh Tử Tình suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng cũng có cơ hội nói ra.
Hoa Bá lập tức đè lại bàn tay định cầm lấy găng tay da của cô, trong ánh mắt tràn đầy tổn thương, bá đạo nói: “Ăn đã rồi đi!”
“Không được, em đang vội…”
“Vội cũng phải ăn cơm chứ! Một mình anh ăn không hết nhiều như vậy. Ở đây ăn không hết sẽ bị phạt tiền đó!” Hoa Bá căn bản là không cho Lãnh Tử Tình cơ hội quanh co, lại một lần nữa nhấn chuông trên bàn.
Nữ phục vụ kia lại một lần nữa nhiệt tình đi tới, nhẹ nhàng hỏi: “Tiên sinh, quý cô, còn có yêu cầu gì?”
“Mấy món tôi v