Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4108 lượt.
à gào lên, nháy mắt cũng đáp trả một đấm, đẩy Lôi Tuấn Vũ ra thật xa.
Tát Bối Nhi vẫn chưa khôi phục tinh thần từ nỗi khiếp sợ vừa rồi, cô trơ mắt nhìn người đàn ông này đang nhanh như chớp vung nắm đấm sắp giáng vào mặt cô.
Mất hết can đảm, cô chỉ kịp nhắm mắt lại, nhưng một giây tiếp theo lại bị Cổ Dương đặt dưới thân, thay cô đỡ một đấm. Tiếng “bịch” vang lên thật lớn, khiến tim cô như dừng một nhịp.
“Mẹ kiếp, tôi đánh cô ta liên quan gì đến cậu!” Lôi Tuấn Vũ bị đánh đến hoa mày chóng mặt, cho tới bây giờ chỉ có hắn đánh Cổ Dương, làm sao đến lượt Cổ Dương đánh hắn! Tức giận đến mức đầu như muốn xì khói!
Đứng dậy lao vào đánh Cổ Dương.
Cổ Dương lần này thật là không nhượng bộ, anh cứ nghĩ đến chuyện vừa nãy Lôi Tuấn Vũ suýt chút nữa đánh trúng Tát Bối Nhi, liền tức giận đến muốn đánh tiếp! Trước kia luôn nhường nhịn hắn, là vì người huynh đệ này có chỗ khó nói! Mọi chuyện đã qua lâu như vậy rồi, hắn vẫn chưa cho qua!
Hai người cứ như vậy bắt đầu tiếp tục đánh nhau.
Tát Bối Nhi nhìn cảnh hai người đàn ông đang vật lộn, xấu hổ nhìn bốn phía, mọi người đều tò mò nghển cổ xem trò vui nữa chứ!
Vốn hôm nay đã không có hứng thú, liền nhấc chân chạy lấy người.
Lôi Tuấn Vũ bị Cổ Dương đánh một hồi, hắn đương nhiên biết nhu đạo, không thủ đạo gì đó của Cổ Dương không phải là hư danh, hôm nay rốt cuộc nếm được mùi vị bị đánh. Nhìn thấy cô gái gây chuyện kia định trốn đi, hắn liền càng thêm tức tối!
Đứng lên túm lấy vai Tát Bối Nhi, hừ lạnh nói: “Đàn bà thối, muốn đi hả?!”
Lời còn chưa nói xong, Cổ Dương đã một phen tóm lấy tay hắn, quát: “Bỏ bàn tay bẩn của cậu ra! Cô ấy là người phụ nữ của tôi!”
Ồ, xung quanh trầm trồ! Hóa ra hai người đàn ông này đánh nhau là vì tranh giành một cô gái! Có người lắc lắc đầu ra chiều hiểu rõ, có người vẫn còn hứng thú tiếp tục xem!
Người phụ nữ… của hắn?! Lôi Tuấn Vũ trong nháy mắt ngẩn người! Cổ Dương từ khi nào thì có phụ nữ vậy?!
Cổ Dương gạt mạnh tay Lôi Tuấn Vũ ra, ôm lấy Tát Bối Nhi đi ra ngoài, sau cùng còn ném lại cho Lôi Tuấn Vũ một câu: “Buổi tối đợi tôi ở nhà, hiện giờ tôi có chuyện quan trọng phải nói!”
Lôi Tuấn Vũ nhíu chặt hai tròng mắt nhìn cô gái không tình nguyện bị Cổ Dương ôm lấy, giằng co một hồi kia, cô gái này hình như là bạn thân của Lãnh Tử Tình thì phải?! Bọn họ có chuyện từ khi nào?! Xem ra, người ta hình như không muốn đi! Là Cổ Dương bá đạo ôm lấy, nếu không dùng chút sức, thì cô gái kia phỏng chừng đã sớm thoát ra rồi!
Phiền toái vò vò mái tóc trước trán, lại lau lau vết máu ở khóe miệng, SHIT! Cái người này có phải điên rồi không! Chết tiệt! Rút ra mấy tờ khăn giấy, ra sức lau vết sữa trên mặt, trên người! Cô gái chệt tiệt!
Di động vang lên, Lôi Tuấn Vũ vội rút ra nghe! Ngón tay lại có chút cứng ngắc! Cái
người này, xuống tay cũng thật dã man!
“A lô? Cái gì? Cô lặp lại lần nữa!” Lôi Tuấn Vũ nâng cao âm lượng…
Ngày 21 tháng 2: Anh là dao thớt cô là thịt cá
Dịch: Benbobinhyen
“A lô? Cái gì? Cô lặp lại lần nữa!” Lôi Tuấn Vũ nâng cao âm lượng,
“Được, tôi biết rồi! Mười phút nữa tôi đến. Mời chủ tịch Kiều đến phòng họp chờ một chút.”
Lôi Tuấn Vũ nhìn nhìn đồng hồ, chết tiệt, hôm nay đều rối loạn hết rồi! Vốn đã hẹn với chủ tịch Kiều người ta đến bàn ý tưởng hợp tác, chủ tịch Kiều hiện giờ từ Mỹ bay qua, vậy mà hắn lại quên mất!
Cổ Dương không nói không rằng, tiến lên trước, nhìn thẳng vào đáy mắt cô: “Là của ai?!”
Tát Bối Nhi chột dạ tránh ánh mắt anh, bất cần nói: “Là của ai, liên quan gì đến anh?! Tôi sắp kết hôn rồi, anh tốt nhất đừng có dây dưa với tôi nữa! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Dứt lời, bấm nút đi lên của thang máy, rồi chờ trước cửa.
“Đinh” cửa thang máy mở ra, Tát Bối Nhi nhấc chân bước vào, bấm tầng mười sáu, liếc mắt nhìn Cổ Dương đang đứng bất động ở đại sảnh, bấm nút đóng cửa.
Ai ngờ, trong thời gian một giây, một dáng người liền vọt tới, ngay khi cửa thang máy còn chưa kịp đóng liền lao vào, dọa Tát Bối Nhi sợ tới mức giấu túi xách ra sau người. Còn chưa hiểu rõ tình hình, cho rằng đó là cướp!
Đợi khi nhìn lại, hóa ra là Cổ Dương! Anh ta vừa rồi còn ở đại sảnh, hiện giờ… thật là thần tốc!
Mặc dù chỉ có hai người, Tát Bối Nhi vẫn cảm thấy không gian thang máy quá nhỏ! Anh ta ở trước mặt mình thật quá là áp lực.
“Anh… anh muốn làm gì?” Tát Bối Nhi có chút lắp bắp.
Hôm nay, cô bất ngờ nhận được điện thoại của Cổ Dương, nghĩ rằng anh ta nhất định là muốn dùng tiền giải quyết chuyện này. Vì thế, trước khi ra khỏi nhà, cô liền vũ trang thật tốt cho mình! Sẽ nói đứa bé không phải của anh ta! Người đàn ông như vậy, căn bản là sẽ không từng nghĩ đến việc chịu trách nhiệm, chẳng qua đều là anh tình tôi nguyện, chơi đùa mà thôi! Việc gì phải rước lấy nhục làm gì?! Chính mình cũng không phải là không nuôi nổi con nhỏ!
Vì thế, ở Thiên Phủ, Cổ Dương vừa nhắc tới chuyện đứa bé, Tát Bối Nhi liền ra vẻ phóng khoáng nói đứa bé không phải của anh, cô chỉ đùa mà thôi!
Cổ Dương bị b