XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4058 lượt.

ình nghĩ như vậy, trong lòng liền dịu đi, cô đúng là A Q! Phép thắng lợi tinh thần này áp dụng với mình vẫn coi như có chút công hiệu!
Thời Kính Nhiên nhìn người con gái ở vạch sang đường không có ý định nhúc nhích, sẽ không phải bị dọa đến ngây ngốc chứ. Không đến mức đó chứ, anh vừa mới khởi động, tốc độ không hề nhanh, hơn nữa, rõ ràng là chưa đụng phải cô mà! Cô đứng ở đó không đi là có ý gì?! Xe phía sau nhìn thấy tình hình này, đều biết là đã xảy ra sự cố tranh chấp, lần lượt đi vòng qua, không có người khiển trách.
Xuống xe muốn tìm hiểu cho đến cùng.
“Tử Tình?” Thời Kính Nhiên đi đến trước mặt cô mới nhận ra cô, kinh ngạc kêu lên!
Lãnh Tử Tình lúc này mới hồi phục lại tinh thần, nhìn mặt Thời Kính Nhiên, tầm mắt hoảng hốt có được tiêu cự, nhất thời cảm thấy chút ấm áp, xấu hổ cười, giống như nhìn thấy người thân, trong mắt liền ngập tràn nước mắt.
“Ách! Em sao vậy? Tử Tình? Có bị thương ở đâu không?” Thái độ Thời Kính Nhiên lập tức chuyển biến, xem xét Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới xem có bị thương hay không.
Lãnh Tử Tình thản nhiên lắc đầu, có chút kích động nói: “Không sao, em không sao!” Nhưng, chân lại bất động, cũng không biết có phải là do đứng quá lâu hay không. Cô lúc này mới có chút nhớ lại, mình vừa nãy có phải là cứ đứng ở vạch sang đường nhìn quang cảnh hay không?! Ngay cả đèn giao thông đã đổi cũng không phát hiện ra?!
“Em… thật sự không sao? Xin lỗi! Tôi không nhìn thấy em…” Thời Kính Nhiên lập tức liền giống như chính mình đã phạm phải sai lầm rất lớn, tâm tình so với vừa nãy hoàn toàn đảo lộn hết rồi! Lúc này, thế mà lại may mắn như vậy, bởi vì anh có thể gặp lại Lãnh Tử Tình!
“Thời Kính Nhiên, đúng không? Em không sao! Anh đi trước đi…” Lãnh Tử Tình có chút xấu hổ mở miệng.
“Hả? Sao tôi có thể đi chứ? Có cần đi bệnh viện không? Tôi đưa em đi…” Thời Kính Nhiên vội vàng kéo cánh tay cô, định đưa cô đến bệnh viện.
“Oái!” Lãnh Tử Tình bị lôi kéo, dịch chuyển bước chân, trên đùi liền truyền đến một cơn đau thấu tim.
“Sao vậy?” Thời Kính Nhiên sắc mặt khẽ biến! Sẽ không phải là thật sự đụng phải rồi chứ?!
“Chân của em… đã tê rần!” Lãnh Tử Tình cắn răng chịu đựng cơn đau ở chân, có chút xấu hổ nói. Cả đùi phải dường như không phải của mình nữa, dẫm trên mặt đất liền đau đến nhảy dựng lên.
“Hả?” Thời Kính Nhiên sửng sốt một lát, sau đó không chút do dự, lập tức xoay người ôm Lãnh Tử Tình lên, trong tiếng kinh hô của cô, bế cô lên xe.
Trên vạch sang đường có mấy người già đi bộ đứng vây quanh, chỉ chỉ trỏ trỏ vào bọn họ, có lẽ tưởng rằng Lãnh Tử Tình bị Thời Kính Nhiên đụng phải! Có người còn phân tích đâu ra đấy.
Lãnh Tử Tình còn chưa kịp ngăn cản, liền đã bị Thời Kính Nhiên bế lên xe…






Ngày 2 tháng 4: Dịu bớt kinh sợ
Trên vạch sang đường có mấy người già đi bộ đứng vây quanh, chỉ chỉ trỏ trỏ vào bọn họ, có lẽ tưởng rằng Lãnh Tử Tình bị Thời Kính Nhiên đụng phải! Có người còn phân tích đâu ra đấy.
Lãnh Tử Tình còn chưa kịp ngăn cản, liền đã bị Thời Kính Nhiên bế lên xe…
Thấy nơi này giao thông đông đúc, Thời Kính Nhiên vội vàng quay lại ghế lái, chạy xe đi.
Xe chạy được không đến ba phút, liền dừng lại ở một bãi đỗ xe yên tĩnh. Thời Kính Nhiên vội vàng nhìn Lãnh Tử Tình bên cạnh, lo lắng hỏi: “Đỡ chút nào chưa?”
“Sao vậy? Không coi tôi là bạn phải không? Khó khăn lắm mới gặp nhau, ngay cả cơ hội ăn cơm cũng không cho?! Hơn nữa, nói thế nào thì cũng là anh dọa em sợ, an ủi em một chút cũng là chuyện nên làm!” Thời Kính Nhiên nói một thôi một hồi.
Lãnh Tử Tình xưa nay dễ mềm lòng, những lời này cô sao có thể từ chối được?! Đành phải theo Thời Kính Nhiên lên xe.
Lãnh Tử Tình nói muốn ăn chút gì đó thanh đạm, vì thế, Thời Kính Nhiên liền đưa cô đến Làng chài Tùng Đảo.
Lúc Lãnh Tử Tình đi đến cửa, vẫn sửng sốt một chút. Cô không phải là lần đầu tiên đến đây, thế là liền nhớ lại cảnh tượng lần trước đến đây cùng Lôi Tuấn Vũ!
Lắc đầu, có chút khẩn trương theo Thời Kính Nhiên đi vào.
Thật là trùng hợp, bọn họ lại còn ngồi ở đúng vị trí đó.
“Đồ ăn ở đây khá thanh đạm! Cảm giác cũng rất thanh tịnh.” Thời Kính Nhiên giải thích. Anh biết cho dù đưa Lãnh Tử Tình đến những nơi xa hoa, cô cũng sẽ không chấp thuận. Nơi này vừa có đồ ăn ngon lại yên tĩnh, cũng không xa hoa!
“Vâng.” Lãnh Tử Tình trả lời mà tâm tình để đâu đâu. Bưng nước nóng mà nhân viên phục vụ vừa rót, nhìn hơi nóng bốc lên liền cảm thấy buồn nôn. Cũng không biết có phải là đi quá gấp, hay là do làn khói vờn nhẹ kia khiến cô không thoải mái.
“Sao vậy? Em hình như không thoải mái?” Thời Kính Nhiên mẫn cảm quan sát được, thân thiết hỏi.
“Ồ, không có.” Lãnh Tử Tình trả lời qua loa, nhưng phát hiện ánh mắt anh vẫn xem xét cô từ trên xuống dưới, vội vàng nói, “Không phải anh mắc bệnh nghề nghiệp chứ? Đã lâu như vậy không gặp, không thể nói những chuyện có dinh dưỡng một chút ư?”
Nghe Lãnh Tử Tình trêu chọc, Thời Kính Nhiên nở nụ cười.
“Được được được! Nghe theo em, nói những