Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344007
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4007 lượt.
ở chỗ mẹ, e là sẽ bị Tuấn Vũ phát hiện, con còn chưa nghĩ đến việc đối diện với anh ấy. Xin cho con thời gian! Hơn nữa, con… vẫn chưa cho Tử Tử cai sữa! Con nghĩ, vẫn là ở đây có vẻ tiện.” Lãnh Tử Tình ngượng ngùng nói.
“Cái gì?!” Mạnh Hân Di và Tiêu Duệ đột nhiên cùng hướng ánh mắt nhìn về phía ngực Lãnh Tử Tình, hai ông bố cũng lơ đãng liếc mắt một cái.
Lãnh Tử Tình ngượng ngùng gật gật đầu.
Tiêu Duệ cười hớn hở: “Lớn như vậy, còn chưa cai sữa? Tử Tình à, những người mẹ trẻ nghĩ cho con như con, thật đúng là không nhiều!”
Lãnh Tử Tình đỏ mặt, nói: “Có điều mẹ yên tâm, hiện giờ sớm hay muộn cũng sẽ cai sữa, con không muốn cai sữa quá sớm thôi.”
Tiêu Duệ đương nhiên vui vẻ, nói: “Vậy thì, cứ để Tử Tử ở lại nhà họ Lãnh, con không ngại chúng ta ngày nào cũng đến thăm cháu chứ?”
“Sao có thể chứ?! Xem mẹ nói kìa!”
Buổi tối Lãnh Tử Tình nằm trên giường, nhìn Tử Tử ngủ say sưa, trong lòng đầy ấm áp.
Cô thật không ngờ ba mẹ, thậm chí cả bố mẹ chồng, chẳng những không trách cứ cô một câu, ngược lại còn thích Tử Tử như vậy, tranh cướp nhau muốn chăm sóc Tử Tử. Gia đình, thật tốt!
Lấy di động ra, nhìn nhìn thời gian, đã là đêm khuya. Nhưng cô vẫn trằn trọc không ngủ được.
Vẫn bấm gọi cho Hoa Bá, cô biết, chỉ cần là điện thoại của cô, anh đều sẽ nhận.
Quả nhiên, chuông kêu lên lần thứ hai, anh liền tiếp máy.
“A lô?” Giọng nói trầm thấp mà dịu dàng.
Lãnh Tử Tình xúc động, cô khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, không nói gì.
Hoa Bá cũng không nói gì, dường như đang lắng nghe tiếng hô hấp của cô.
Thật lâu sau, cô nói: “Anh… khỏe không?”
Hoa Bá cười khẽ: “Nghe ra, em rất khỏe.”
Lãnh Tử Tình ngượng ngùng nói: “Sao anh không ngủ?”
“Em biết?” Giọng Hoa Bá rất tỉnh táo, hoàn toàn không giống vẻ bị đánh thức.
“Chuông vừa vang lên, lập tức liền nghe máy…” Lãnh Tử Tình phân tích rất khách quan.
“Ừm. Hôm nay đi gặp bạn cũ, tán chuyện hơi muộn.” Hoa Bá lấy tay day day huyệt thái dương, anh ngồi đó vẫn chưa hề ngủ.
“Bạn cũ? Em có biết không?”
“Đương nhiên. Ở tòa soạn!”
“Ồ? Bọn họ khỏe cả chứ?”
“Đều khỏe!” Hoa Bá nhẹ nhàng bâng quơ nói. Ba năm rồi, mọi người đều có những thay đổi khác nhau. Nhưng vẫn đều độc thân. Làm trong ngành của bọn họ, có lẽ ba năm cũng như một ngày!
“Chu Đồng… vẫn khỏe chứ?” Người đầu tiên Lãnh Tử Tình nghĩ đến là Chu Đồng. Cô gái này vẫn luôn thù địch với cô, đương nhiên cũng là cô gái hâm mộ Hoa Bá.
“Cô ấy rất khá. Tạp chí Hoa Bá, dưới sự quản lý của cô ấy, dường như làm ăn còn tốt hơn thời anh làm.”
Hoa Bá tán thưởng từ đáy lòng.
“Bên em thế nào rồi? Đi gặp anh ta chưa?” So với chuyện của tòa soạn, Hoa Bá càng quan tâm đến sự tiến triển giữa Lãnh Tử Tình và Lôi Tuấn Vũ hơn.
“Ngày mai sẽ qua. Cám ơn anh, Hoa Bá!”
“Em vẫn khách sáo như vậy!” Hoa Bá chặn ngang lời cảm ơn của cô. Khi một người phụ nữ nói cám ơn với bạn, có phải chứng tỏ cô ấy cảm thấy có lỗi với bạn không? Anh không muốn cô báo đáp, anh hy vọng anh có thể cưng chiều cô biết bao, còn cô, có thể dựa vào anh!
Bất tri bất giác, hai người đã nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ. Cứ như vậy, nói chuyện câu có câu không. Lúc cúp điện thoại, Lãnh Tử Tình phát hiện di động đã nóng quá mức. Cầm trong tay thấy nóng giẫy.
Muốn ngủ, nhưng vẫn không ngủ được. Nín thở, Lãnh Tử Tình nghe thấy tiếng thình thịch, là tiếng tim đập. Cảm giác, đồng hồ đang kêu tích tắc tích tắc, để lại từng dấu chân vội vàng. Máu như chảy ngược, tê tê dại dại, bên tai vang lên từng thanh âm đã qua, có Hoa Bá, có Lôi Tuấn Vũ. Ở bên Hoa Bá, không có bất kỳ áp lực gì, nhưng có lúc cũng suy nghĩ vẩn vơ. Còn ở bên Lôi Tuấn Vũ, mặc dù có áp lực, nhưng chưa bao giờ tơ tưởng đến cái gì.
Bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ, không yên ổn…
Hắn là Cá cô đơn
Lãnh Tử Tình đứng trước cửa nhà, hít một hơi thật sâu. Cô nhìn khóa vân tay trên cửa. Lòng hiếu kỳ nổi lên, cô đặt ngón tay lên, cửa đinh một tiếng mở ra, dọa cô giật nảy mình. Vội vàng lại khóa lại.
Ba năm rồi, hắn vẫn không xóa bỏ vân tay của cô.
Lại lần nữa ấn chuông cửa.
Một phụ nữ chừng ba mươi tuổi mở cửa cho cô, kinh ngạc nhìn cô.
Người phụ nữ kia tuy rằng miệng lưỡi át người, nhưng động tác vẫn rất nhanh.
Thế là, Lãnh Tử Tình liền nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ đang ngồi trước máy tính, thần khí cao ngạo như trước, đầu mày nhíu chặt phát tiết bất mãn của hắn.
Lãnh Tử Tình có chút kích động, tim cô đập điên cuồng không thôi. Gần như vậy, hắn vẫn khiến cô có cảm giác bị uy hiếp rất lớn. Cô thậm chí lo ngại hắn sẽ tóm được mình, mình sẽ bị lộ tẩy hết, bị đưa ra ánh sáng.
“Lôi tiên sinh, hộ lý chăm sóc đặc biệt mới đã đến. Vị này là… đúng rồi, cô tên gì?”
“Hàn Tuyết! Chào Lôi tiên sinh!” Lãnh Tử Tình phun ra một cái tên đã sớm thuộc làu.
“Ừm, Hàn Tuyết. Lôi tiên sinh, Hàn Tuyết nói là ngài biết cô ấy sẽ đến.” Cô ta thành thạo quét dọn mảnh chén vỡ dưới đất vào xẻng.
“Hàn tiểu thư?” Lôi Tuấn Vũ nhìn về hướng Lãnh Tử Tình nói. Nhận được lời đáp, giọ