Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3964 lượt.
a sau cô, hắn có thể cảm nhận được đầu vai cô lên xuống vì căng thẳng. Đập vào mắt là bóng lưng cô đang hít thở thật sâu.
“Anh ấy có lẽ một thời gian nữa phải đi xa, hẹn tôi và Tử Tử ngày mai gặp. Tôi nghĩ… tôi nên nói với anh.” Lãnh Tử Tình không biết vì sao mình lại phải nói như vậy. Chồng gì gì đó, cô hoàn toàn không muốn nói. Nhưng không biết là làm sao, cô lại nói ra. Có lẽ nếu quả thật có một ngày cô bỏ đi, hắn sẽ không quá nhớ nhung cô?
Tử Tử quả nhiên là con của Hoa Bá! Nhưng hắn không hiểu cô đã ở Mỹ ba năm với Hoa Bá, vì sao còn muốn quay về với hắn? Chỉ vì mắt hắn bị mù, cô áy náy, thương hại hắn nên mới trở về?! Vậy thì cuối cùng cô vẫn sẽ lựa chọn bỏ đi sao?
“Hàn, gặp anh ta là quyền của em, anh không có quyền can thiệp!” Lôi Tuấn Vũ đang tức giận, Lãnh Tử Tình đương nhiên biết.
Đầu vai của cô đã có chút tê dại rồi!
“Nhưng anh có điều kiện!”
Lãnh Tử Tình chờ lời nói kế tiếp của hắn.
“Lấy lòng anh!”
Lạnh như băng khiến tim Lãnh Tử Tình đập lỡ mất một nhịp!
“Tuấn Vũ, tôi…”
“Anh cho em mười phút, nếu em không làm được, thì… đừng mơ được gặp hắn!” Ngón tay Lôi Tuấn Vũ bấm sâu vào xương quai xanh của cô, khiến cô vốn đã tê dại lại càng thêm đau đớn.
“Á!” Lãnh Tử Tình bất giác kêu đau ra tiếng, bàn tay trên vai lập tức buông lỏng!
Hai tay khoanh trước ngực, tầm mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, giống như cô không tồn tại vậy, sau đó lạnh lùng thúc giục: “Thời gian của em không còn nhiều!”
“Tuấn Vũ, tôi biết anh rất giận. Tôi nói với anh anh ấy chết rồi thật ra là…”
“Còn chín phút!”
“Tuấn Vũ!”
“Vậy được, ngày mai anh quyết định bay đi Mỹ kiểm tra sức khỏe, em cũng phải đi theo…”
“Không! Tôi… Tuấn Vũ, tôi sẽ lấy lòng anh!” Lãnh Tử Tình cuống quýt đáp.
Trên khuôn mặt lạnh như băng tràn đầy tức giận, cô biết hắn rất giận! Sớm biết thì cô đã không nói như vậy! Nếu muốn gạt hắn, thì vì sao không lừa gạt hoàn toàn luôn đi? Việc gì phải chọc giận hắn chứ?! Cứ nói với hắn đối tượng mà cô nói chuyện là một người bạn không phải là xong rồi sao?
Không chút để ý định cởi quần áo, mới cởi được hai cúc áo lại nghĩ tới hắn hoàn toàn không nhìn thấy, cho dù cô trần như nhộng trước mặt hắn thì cũng có tác dụng gì?!
Cô không hề do dự liền đi đến trước mặt hắn, bắt đầu cởi quần áo hắn.
Nhưng lại bị hắn giữ tay cô lại, dùng một cái khăn bịt kín mắt cô, giọng nói lạnh lùng: “Không được đụng vào anh! Em còn tám phút!”
“Lôi Tuấn Vũ! Anh…” Rõ ràng là làm khó cô mà, hắn không nhìn thấy! Lại không cho cô đụng vào hắn! Hắn rõ ràng là không muốn để cô đi mà! Một nỗi nhục nhã từ trong xương tủy lập tức dâng trào, hắn dựa vào cái gì mà tức giận?! Người ta đi gặp “chồng” của mình, chẳng lẽ là sai sao?! Cô thậm chí còn hoán đổi vai với Hàn tiểu thư, thay Hàn tiểu thư đòi công bằng! Làm người tình của hắn hay là thế nào? Lại còn hạn chế cô như vậy?!
“Cởi quần áo ra!”
Muộn rồi!
Dịch: Benbobinhyen
Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng nói ra một câu như vậy, nhưng lại giống như đang gợi tình.
Lãnh Tử Tình cố nén tức giận, nhanh chóng lột trần như nhộng! Đàn ông thối chết tiệt! Không nhìn thấy mà còn cậy mạnh! Cởi thì cởi, ai sợ ai?!
Một ngón tay đưa lên miệng cắn, khuôn mặt tức giận, phơi bày không hề phòng bị… Lôi Tuấn Vũ nhìn đến mức dường như huyết mạch sôi sục!
Bộ ngực mềm mại dán vào ngực hắn, khiến cho Lãnh Tử Tình toàn thân cứng đờ!
Hắn là muốn trừng phạt cô chắc? Không khỏi toàn thân run rẩy, nổi đầy da gà. Hắn muốn làm thế nào?
“Anh… Lôi Tuấn Vũ…”
“Suỵt! Hiện giờ muốn nói, đã muộn rồi! Hàn, dùng thân thể của em… Anh chỉ muốn cảm nhận ngôn ngữ thân thể của em!” Lôi Tuấn Vũ nói xong liền kéo tay cô đặt lên bụng dưới của mình, từ từ dịch xuống.
Lãnh Tử Tình cả kinh, nơi đó đã sẵn sàng chờ phát động. Cô không khỏi một trận kích động, có chút hưng phấn nói: “Anh… tôi thắng rồi! Thời gian còn chưa hết, anh đã… có phải là ngày mai tôi có thể đi không?”
Trong lúc hưng phấn, tay không khỏi tăng thêm lực đạo, chợt nghe trên đầu một tiếng rên rỉ, còn kèm theo tiếng gầm nhẹ sung sướng.
“Á! Xin lỗi! Tuấn Vũ, ngày mai tôi…”
“Chết tiệt! Muộn rồi! Anh nói là muộn rồi! Còn nhắc đến chuyện ngày mai nữa, anh sẽ khiến em phải dùng miệng hoàn thành nó!” Ngữ khí ác liệt của Lôi Tuấn Vũ quả thực giống như tiểu tử ngốc đang bị thiêu trong lửa ghen.
Lãnh Tử Tình không khỏi sửng sốt! Theo bản năng che miệng lại! Thật ghê tởm! Mệt hắn nghĩ ra!
“Lấy nó ra!”
Lãnh Tử Tình chậm rãi làm theo lệnh của hắn, cởi quần dài của hắn ra, nhưng vì không quen với bóng tối, luống cuống tay chân, chỉ nghe thấy trên đỉnh đầu từng đợt hít hà.
Lãnh Tử Tình bất giác muốn đùa dai một phen. Cô cố ý chậm lại động tác, thi thoảng lại vô tình hữu ý đụng chạm nơi cao ngất của hắn!
“Ưm!” Ánh mắt đầy kích tình của hắn gắt gao nhìn chằm chằm đôi môi mím cười của cô, “Chết tiệt! Em cố ý, hử?”
Bàn tay to lớn nắm lấy mông cô, áp thân thể cô về phía hắn.
“Tôi chẳng thèm!” Khi nói chuyện còn không n