Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1343968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3968 lượt.

Tình, mới có thể mất bình tĩnh như vậy! Haiz, mấy ngày nay e là ngày nào cũng bắt người ta làm chuyện đó, còn kích động cái nỗi gì!
Cổ Dương áy náy vì lúc trước đã giấu diếm hắn, liền sửa lời nói: “Vũ, đừng lo lắng, phẫu thuật tuy không thành công, nhưng cũng không chứng tỏ cậu không có hy vọng. Cậu cứ nghỉ ngơi đi đã!”
Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ chậm rãi nhếch lên, nhíu mày, tỏ ý “cảm tạ”, cái người này lúc này dù sao cũng coi như có chút nhân tính!
Lãnh Tử Tình vừa bước vào liền có chút kích động, cô vừa nhận được điện thoại của mẹ liền chạy tới! Vốn đã chuẩn bị xong xuôi để rời đi, nhưng không ngờ phẫu thuật lại thất bại! Trong lòng cô lập tức rối loạn! Cô không phải là không lo lắng, nếu Lôi Tuấn Vũ cả đời sẽ như vậy, thì hắn phải làm thế nào? Một người cao ngạo như hắn, sao có thể chấp nhận?!
Trái tim vốn đã rối loạn hết mức lập tức càng rối loạn hơn! Nhưng ý nghĩ trong đầu cô lúc này lại kiên định, cô phải tiếp tục ở bên cạnh hắn chăm sóc hắn, biết được lần phẫu thuật sau hắn khôi phục được thị lực mới thôi.
“Ồ, Hàn tiểu thư đến rồi! Huynh đệ của tôi liền giao cho cô nhé, tôi đến công ty đây! Đúng rồi, chuẩn bị cho cậu ấy một cặp kính râm! Cậu ấy không muốn người ta nhìn thấy… bộ dạng của cậu ấy!” Cổ Dương nghiến răng nghiến lợi nói, anh thật muốn nói hết chân tướng cho Lãnh Tử Tình! Tiểu tử này sẽ không phải là đang đùa với lửa chứ! Dùng thủ đoạn như vậy, có phải là quá tàn nhẫn không? Tiểu tử thối!
Haiz! Kết bạn không cẩn thận nha! Cổ Dương lắc lắc đầu, rời khỏi phòng bệnh.
Lãnh Tử Tình từ từ đi về phía Lôi Tuấn Vũ, nhìn hắn vẻ mặt âm trầm nằm trên giường, đang nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn biết cô đến rồi, nhưng ngay cả chào hỏi cũng không lên tiếng. Cô ở trong lòng cười khổ, cô đương nhiên hiểu tâm tình của hắn lúc này, nhất định là vạn kiếp bất phục!
Lúc vào phòng phẫu thuật, hắn còn nắm chặt tay cô, hắn khao khát ánh sáng đến mức nào! Cô có thể cảm nhận được nỗi lo lắng của hắn, nỗi sợ hãi của hắn, nỗi khao khát của hắn. Cô có thể cảm nhận được… còn có, sự dựa dẫm của hắn đối với cô!
Tay run run cùng với trái tim run rẩy phủ lên mắt hắn, cảm nhận được cả người hắn khẽ chấn động, sau đó nhanh chóng nắm chặt tay cô, chưa bao giờ chặt đến vậy.
Lãnh Tử Tình cố nén đau, để mặc cho hắn nắm. Giây tiếp theo liền bị hắn ôm vào trong lòng…






Giường trong phòng bệnh
Dịch: Benbobinhyen
Tay run run cùng với trái tim run rẩy phủ lên mắt hắn, cảm nhận được cả người hắn khẽ chấn động, sau đó nhanh chóng nắm chặt tay cô, chưa bao giờ chặt đến vậy.
Lãnh Tử Tình cố nén đau, để mặc cho hắn nắm. Giây tiếp theo liền bị hắn ôm vào trong lòng…
Lãnh Tử Tình hồi lâu vẫn không nói ra lời, cảm giác cả thân mình dường như đã bị nhập vào xương cốt hắn, khó khăn lắm mới tranh thủ khoảnh khắc hắn buông cô ra, để hít thở dưỡng khí.
Đơn giản nhắm mắt lại, tùy ý hắn tàn sát môi cô.
Lôi Tuấn Vũ nheo mắt nhìn dáng vẻ thấy chết không sờn của cô, càng thêm tức giận. Nhưng động tác trên môi lại mềm nhẹ đi rất nhiều, cô thật là ngốc! Chết tiệt hoàn toàn ngốc! Khiến hắn không biết phải làm sao!
Tay thuận thế cởi áo của cô, không để ý đến cô đang thở dốc, liền lấy áo bịt kín mặt cô, đôi môi ác liệt chuẩn xác ngậm lấy bộ ngực đẫy đà phía trên áo ngực của cô.
“Á! Tuấn Vũ, lý trí một chút, đây là bệnh viện! Đừng như vậy!” Lãnh Tử Tình có chút hoảng hốt! Mặt lại còn bị hắn bịt kín, áo quấn quanh cánh tay, cô ra sức giãy dụa, nhưng càng giãy lại càng rối loạn hơn.
Lôi Tuấn Vũ buồn bực ấn chuông đầu giường, một y tá liền vội vàng chạy tới: “Sao vậy? Á!”
Kinh ngạc nhìn thấy hắn ôm một người phụ nữ bị che kín mặt, y tá ngẩn người ở đó không dám nhúc nhích, trợn trừng mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ.
“Đóng cửa lại! Bất luận là ai cũng không được vào! Tôi muốn nói chút chuyện với vợ của tôi!” Giọng Lôi Tuấn Vũ vô cùng uy nghiêm.
“Hả? Nói… nói chuyện?” Dù là ai cũng có thể nhìn ra hắn đang làm cái gì, đâu phải là nói chuyện?! Rõ ràng là muốn… “Vậy, vậy, cô gái, cô không sao chứ?”
Lãnh Tử Tình bị hắn ôm thật chặt, ra sức giãy dụa cũng không giãy ra được, trong đầu liền hiện ra khuôn mặt anh tuấn của Lôi Tuấn Vũ, nụ cười gợi cảm, ánh mắt sáng ngời… Thôi kệ, bọn họ là vợ chồng, phải cùng chung hoạn nạn. Nếu như vậy có thể khiến hắn cảm thấy được an ủi, thì cô cần gì phải so đo chứ? Hắn hiện giờ nhất định là rất khó chịu đi!
“Cô y tá, tôi không sao, cô cứ làm theo lời anh ấy yêu cầu đi!” Lãnh Tử Tình ôn hòa nói.
Cô y tá ngập ngừng một lúc, hồ nghi nhìn tư thế của bọn họ, lại cẩn thận nhìn ánh mắt không có tiêu cự của Lôi Tuấn Vũ, từ từ lui ra ngoài, đóng cửa phòng bệnh lại, bên ngoài còn treo tấm biển chớ làm phiền. Trời ạ! Đây là phòng bệnh nha, sao lại giống như khách sạn thế! Chết thật! Cô y tá đảo trắng mắt, đành canh giữ ngoài cửa không rời đi, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong.
“Vì sao em không ngăn cản?” Lôi Tuấn Vũ có chút buồn bực, theo lý mà nói người phụ nữ thẹn thùng như cô, sao có thể để h