Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3970 lượt.
i mà có muỗi thì tôi nhất định sẽ phải tìm cách bắt nó bằng được! Tôi sẽ không để cho nó có cơ hội hút lấy máu của tôi. Tôi nghĩ, nếu như trong văn phòng của Chu phó chủ biên mà cũng có muỗi, cô nhất định cũng sẽ không nhân từ nương tay! Cho dù có phải tổn thất mất một chút, đúng không vậy?”
Lãnh Tử Tình vẫn mỉm cười như trước, mà Chu Đồng lúc này sắc mặt trắng bệch.
“Tốt lắm, Chu phó chủ biên vất vả rồi! Nếu có chuyện gì cần tôi sẽ tìm cô. Còn có việc gì nữa không?”
“A…, không.” Dừng một chút, Chu Đồng tựa hồ còn muốn nói gì đó, môi hơi hơi rung, lại nhìn đến khuôn mặt lạnh lùng của Lãnh Tử Tình, liền đành phải xoay người rời đi.
Lãnh Tử Tình âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Không biết làm như vậy có giống với điều Hoa Bá nói, bảo cô đánh ra một đòn phủ đầu chưa?! Ai da, cô không khỏi day day hai huyệt thái dương. Đây chính là làm việc sao?! Không kìm được đưa tay kéo kéo cái mặt tròn của mình, bộ dạng cười cứng ngắc như vậy có phải là rất khủng bố không?
Quả nhiên, y như theo lời Hoa Bá nói, Chu Đồng là một người phụ nữ rất thẳng thắn. Thế nhưng, cô tin rằng một người như vậy sẽ dễ đối phó hơn so với người xảo trá hai mặt. Ít nhất, cô liếc mặt một cái là có thể thấy được địch ý đến từ nơi nào.
Ngày 6 tháng 1 – Bạn tri kỷ khác phái
Điện thoại trên bàn vang lên, Lãnh Tử Tình nhìn số máy nội bộ, là đường dây từ văn phòng giám đốc gọi đến! Nếu là người khác, cô sẽ cân nhắc không tiếp. Bởi vì ít nhất trong vòng một tuần, cô sẽ không nhúng tay vào công việc kinh doanh, điểm mấu chốt là không thể mù quáng can thiệp.
“Alo?” Lãnh Tử Tình nhấc ống nghe lên.
Thiết kế ống nghe của chiếc điện thoại này cũng thật thích, cảm giác mềm mại áp vào tai rất thoải mái. Phần chỗ tay cầm cũng làm bằng da, rất mềm.
“Tử Dạ, đã thích ứng chưa?” Tiếng nói ôn hòa của Hóa Bá từ bên trong ống nghe truyền đến càng khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu.
Một ngày làm việc trôi qua rất nhanh, Lãnh Tử Tình cố gắng để mạch suy nghĩ và tư duy của mình thật tỉnh táo, để tiếp nhận được càng nhiều thông tin của Hoa Bá. Quả nhiên, ngoại trừ Chu Đồng đã tới thăm hỏi ra, ba vị phó chủ biên còn lại của cô đều không có xuất hiện. Xem ra Hoa Bá thực sự hiểu rõ cấp dưới của mình.
Ngồi lên xe Hoa Bá, Lãnh Tử Tình không nén được vươn ngón tay cái: “Hoa Bá, tôi thật sự rất khâm phục anh nha! Làm sao mà anh lại hiểu rõ về cấp dưới của mình như vậy?”
Hoa Bá nở nụ cười: “Tôi nhìn người rất chuẩn! Thầy tướng số có nói, tôi có một đôi mắt có thể thấy rõ được lòng người. Giống như em, tôi liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy em có một trái tim thiện lương và thuần khiết!”
Lãnh Tử Tình lắng nghe hết sức nghiêm túc, lại đột nhiên phát hiện ra anh đang nói đùa… Giẫn dữ đập một cái lên cánh tay Hoa Bá: “Nói chuyện đứng đắn chút đi! Cái gì mà thầy tướng số chứ!”
“Ha ha, ha ha!” Hoa Bá sảng khoái cười vang.
Lãnh Tử Tình cũng nở nụ cười theo. Kỳ thực, vấn đề cô đưa ra vốn đúng là thật ngu ngốc. Hiểu rõ cấp dưới của mình là một cấp trên thông minh, những lãnh đạo ưu tú dường như đều có khả năng này. Tuấn Vũ có phải là cũng như vậy hay không?
Đột nhiên phát hiện bản thân mình bỗng dưng thất thần. Thật là, anh ta quản lý công ty thế nào thì có quan hệ gì với cô chứ?! Làm sao mà đột nhiên cô lại nghĩ đến anh ta vậy?
“Tử Dạ, hôm nay về nhà nhớ nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai cùng tôi đi tham dự một bữa tiệc rượu.” Kỹ thuật lái xe của Hoa Bá rất tốt, xe chạy giống như tính cách của anh vậy, rất ôn hòa, điềm đạm.
“Tiệc rượu? Tôi không muốn đi đâu!” Lãnh Tử Tình vừa nghe đến tiệc rượu liền thấy đau đầu, cô rất không thích loại hoạt động xã giao này. Người với người chỉ toàn vờ vịt nói chuyện, lại còn phải mặc những bộ trang phục gò bó không thoải mái.
“Không muốn?” Hoa Bá làm bộ nghiêm trang nói, “Lãnh Tử Tình chủ biên, em có biết nếu em không đi sẽ có hậu quả thế nào không?”
Lãnh Tử Tình buồn cười nhìn anh: “Hoa Bá giám đốc! Mời ngài nói…”
“Thì chính là em không thực hiện chức trách của mình theo như yêu của nhà xuất bản, như vậy có tính là vi phạm hợp đồng không?” Hoa Bá mỉm cười đáp lại.
“Ah? Thế này không phải là tôi đã tự đào hố cho mình nhảy vào sao?” Lãnh Tử Tình ra vẻ tức giận!
“Ha ha, cũng có thể nói như vậy.”
“Anh cũng biết, tôi là tối đau đầu khi phải tham gia tiệc rượu mà!” Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ day day huyệt thái dương.
Hoa Bá cười nói: “Tôi biết. Thời gian cũng không dài lắm đâu. Có cần tôi cùng đi chọn mua một bộ lễ phục thích hợp không?”
“Không cần, tôi có thể tự mình đối phó được!” Lãnh Tử Tình thản nhiên cười.
“A? Sẽ không khiến tôi mắt tròn mắt dẹt chứ?”
Lãnh Tử Tình trừng mắt liếc anh, biết ý tứ anh muốn nói gì. “Yên tâm đi! Tôi vẫn còn biết phân biệt công tư rõ ràng!”
Cô biết anh rất hiểu cô, hai người họ trước đó vài năm trong lúc trò chuyện có từng đề cập đến sự bất mãn của mình đối với tiệc rượu. Cô thậm chí còn từng kể qua, có một lần vì mâu thuẫn với cha, bắt cô tham gia mấy thể loại tiệc này,