Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3974 lượt.
cô đã mặc một bộ quần áo bình thường hàng ngày tới, khiến Lãnh Huyền Thiên tức giận đến phùng mang trợn mắt!
Hoa Bá đơn giản là muốn nhắc đến câu chuyện quá khứ này của cô.
Cuộc trò chuyện giữa hai người đã dần không còn khoảng cách. Lãnh Tử Tình cũng không còn thấy sự căng thẳng kia nữa. Nhất là mỗi khi hai người bàn luận về một chuyện gì đó, Lãnh Tử Tình phát hiện cô có thể đem hình ảnh Hoa Bá và Elaine nhập lại làm một! Xem ra, cô đã thực sự có được một người bạn tri kỷ khác phái!
Có lẽ Lãnh Tử Tình không biết, Hoa Bá cho tới giờ vẫn luôn là một lãnh đạo vô cùng nghiêm khắc. Cũng chỉ duy nhất khi đối mặt với cô, anh mới vĩnh viễn xuân phong ấm áp…
Ngày 7 tháng 1 – Xấu hổ tại tiệc rượu
Lãnh Tử Tình mặc một bộ váy lễ phục khá đẹp. Bởi vì dáng người cô tương đối nhỏ nhắn, nên đã cố ý chọn một bộ váy có thiết kế eo cao, vạt áo trên rủ xuống tự nhiên, độ dài váy bên dưới vừa vặn với chiều cao của cơ thể.
Phần lưng và trước ngực đều cắt theo hình chữ V, xẻ thấp, càng làm tôn thêm dáng vẻ mảnh mai của cô. Trên cổ là một chiếc vòng nhỏ lấp lánh, phối cùng với đôi khuyên tai cân xứng, làm toát lên một vẻ đẹp cổ điển bên cạnh khí chất sang trọng.
So với toàn thể mọi người tại đây thì không phải quá bắt mắt, nhưng tuyệt đối là rất tao nhã, không chút nào thua kém.
“Thế nào? Có được không?” Lãnh Tử Tình mỉm cười xoay người một vòng trước mặt Hoa Bá, cố ý hỏi trêu chọc.
“Huh? Lãnh tiểu thư không thoải mái sao?” Chủ tịch Hứa Hoành Nhân ở đối diện nhìn ra sắc mặt Lãnh Tử Tình không bình thường, thân thiết hỏi.
Cô yếu ớt mỉm cười: “Không, không có, cảm ơn Hứa chủ tịch đã quan tâm.”
Hoa Bá lập tức quay đầu nhìn về phía Lãnh Tử Tình, phát hiện thái dương của cô thậm chí còn đổ mồ hôi, không khỏi nhăn trán chau mày.
“Giám đốc Hoa, nếu Lãnh tiểu thư không thoải mái, vậy thì vẫn nên để cô ấy được nghỉ ngơi một chút, tôi trước xin phép rời đi.” Chủ tịch Hứa lễ độ cáo lui.
Hoa Bá lập tức đỡ tay Lãnh Tử Tình, hỏi: “Em sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy, hay là qua bên kia ngồi một chút đi?”
“Đừng nhúc nhích!” Lãnh Tử Tình đè lại cánh tay anh. Anh không kéo còn không sao, vừa kéo cô cái, đã có một… Ôi trời! Bộ lễ phục này mỏng như vậy, vải lại sáng màu…
Lãnh Tử Tình vụng trộm nhìn trái phải xung quanh, nhiều người đang nhìn về phía bọn họ ở bên này, đương nhiên là nữ giới chiếm đa số. Cô dám khẳng định những người phụ nữ đó là đang nhìn Hoa Bá!
Trời ạ! Sơ suất quá! Thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui xuống!
“Em làm sao vậy?” Hoa Bá lo lắng hỏi, đột nhiên sững người. Có thể hay không là? “Em… Nguyệt sự?” Hoa Bá khẽ khàng ghé sát vào bên tai cô hỏi nhỏ.
Lãnh Tử Tình vừa nghe xong, khuôn mặt thoáng đỏ! Anh cũng không cần phải bà tám như vậy chứ!
Nói thật, chu kỳ sinh lý của cô, anh so với cô còn nhớ rõ hơn. Trước kia, ở trên mạng, anh thậm chí còn nhắc nhở cô trước vài ngày. Lần này, sau khi gặp mặt, anh quên không nhắc cô. Không nghĩ tới cô vậy mà cũng quên?!
Nhìn tư thế cứng nhắc của cô, Hoa Bá cũng không chê cười, anh ngược lại còn rất lo lắng.
Lãnh Tử Tình đang cật lực suy tính làm thế nào để có thể rời đi mà sẽ không bị mất mặt, đột nhiên nhìn thấy một bóng người cao lớn hướng về phía mình đi tới…
Mồ hôi trên trán lại chảy thêm một chút, Lãnh Tử Tình thật muốn cắn đứt đầu lưỡi của chính mình! Dĩ nhiên là Lôi Tuấn Vũ! Phía sau còn có anh bạn tốt Cổ Dương! Trời ạ! Có cần phải ngẫu nhiên trùng hợp đến vậy không?!
“Hoa Bá! Làm sao bây giờ?” Lãnh Tử Tình hoảng. Kiểu này chết chắc rồi, không chỉ làm mất mặt Hoa Bá, lại còn thêm cả Lôi Tuấn Vũ nữa!
Hoa Bá nghĩ cô đang hỏi anh phải làm thế nào để rời đi, một ý tưởng nhanh chóng nảy ra trong đầu. Nếu cô không thể đi lại được, vậy thì đành phải ôm cô bế đi thôi! Vừa định thực thi, anh cũng chợt nhìn thấy hai người kia…
Đương lúc đang bối rối, Lôi Tuấn Vũ đã đi tới rồi. Anh lạnh lùng nhìn Hoa Bá nắm chặt cánh tay Lãnh Tử Tình, không nóng không lạnh nói: “Hoa tiên sinh cũng tới tham gia tiệc rượu? Tử Tình, nhạc phụ hôm nay có gọi điện thoại bảo chúng ta qua nhà có việc, bây giờ có thể đi luôn được không?”
Ah? Cha? Vì sao lại không gọi điện cho cô?! Lãnh Tử Tình hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ, vẻ mặt anh ta không giống như đang nói dối.
“A, xin lỗi Tuấn Vũ, bây giờ không được. Buổi tối chúng ta cùng nhau đi đi! Hiện giờ em đang phải làm việc.” Cô yếu ớt mỉm cười, cầu nguyện không biết anh ta có thể nhanh một chút rời đi hay không.
“Làm việc?” Lôi Tuấn Vũ nheo mắt lại nhìn Lãnh Tử Tình, lại nhìn nhìn Hoa Bá. Cô làm việc bên cạnh người đàn ông này?! Chuyện xảy ra khi nào?! Người phụ nữ của Lôi Tuấn Vũ anh mà phải làm việc sao?!
Vẫn là Cổ Dương cố gắng giảm bớt bầu không khí căng thẳng: “Tôi nói nha Tử Tình tẩu tử, tôi thật đúng là rất nhớ tay nghề của em a! Làm sao mà hai ngày nay đều không nhìn thấy em vậy? Em chạy đi đâu ở thế? Không phải là theo ở cùng với tên tiểu tử này đấy chứ!?”
Lôi Tuấn Vũ thúc khuỷu tay về phía sau, huých vào ch