Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4274 lượt.
được nghỉ…
Lãnh Tử Tình quẫn bách ngồi tại chỗ. Cô vẫn đang trong giai đoạn kinh hoàng. Lúc từ bếp đi ra, đến giờ tim cô vẫn đập thình thịch điên cuồng. Lôi Tuấn Vũ làm mấy trò này không phải lần đầu tiên cô bắt gặp. Nhưng lần này thật sự là ngoài ý muốn, kinh hãi quá đi! Trong bếp… loã lồ trần truồng… Trời ơi! Khiêu dâm quá… Cô làm sao có thể ngờ sẽ được mục kích một màn bỏng mắt trong bếp như vậy chứ…
Cô thừa nhận mình rất hiếu kì tò mò về loại sự tình này, nhưng cô tuyệt đối không phải kẻ chuyên rình trộm! Hành động của bọn họ lại khiến cô cảm thấy ghê tởm buồn nôn…
Nhưng lúc này sự căng thẳng và khiếp sợ còn mạnh mẽ hơn nhiều so với cảm giác ghê tởm…
Lãnh Tử Tình vẫn không dám ngẩng đầu lên, cô luôn cảm thấy dường như cô nói bất cứ câu gì lúc này thì Lôi Tuấn Vũ ngồi đối diện cũng sẽ đứng dậy cho cô một trận.
Hắn đã hút đến điếu thuốc thứ năm!
“Cô có hiểu biết về đàn ông không?” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ ẩn chứa sự kìm nén.
“A? Cái gì?”
“Cô có biết lúc nào thì đàn ông yếu đuối nhất không?” Lôi Tuấn Vũ cơ hồ không cần cô trả lời.
Biết, đương nhiên biết, chính là vào lúc đó… Lãnh Tử Tình bụng bảo dạ. Cô làm sao biết hắn ở trong bếp xxx chứ? Nếu cô mà biết thì sao cô có thể chọn đúng lúc đó để vào bếp, sao lại chọn đúng lúc đó để hét lên chói tai như vậy chứ?
“Cô xem bộ dạng của tôi bây giờ đi!” Lôi Tuấn Vũ ném phắt điếu thuốc trong tay đi gào lên: “Cô xem đi!”
Ngày 11 tháng 1 – Chuồn êm
Lãnh Tử Tình sợ đến mức run lập cập. Hắn thật là khủng bố quá mà! Hắn đang trần như nhộng thế, cô sao dám ngẩng đầu lên đây?
“Shit!” Lôi Tuấn Vũ giận đến mức hung hăng vỗ bàn đánh “rầm” một tiếng.
“Lãnh Tử Tình, nếu còn có lần sau…” Câu tiếp theo hắn còn chưa nói ra, nhưng đã đủ để cô run cầm cập lên rồi.
Cửa phòng Lôi Tuấn Vũ sập đến “oành” một tiếng, lúc đó Lãnh Tử Tình mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tử Tình, Hoa Bá mời em làm chủ biên à?” Cổ Dương tìm đề tài tán gẫu.
Lãnh Tử Tình vừa nghe hắn nói thế thì xấu hổ đáp: “Cũng không hẳn vậy! Chỉ định nếm trải một chút thôi! Đến bây giờ vẫn chưa làm việc gì mang tính thực chất cả, hơn nữa mới đi làm vài hôm mà đã gặp phải chuyện khó giải quyết rồi.”
Nói đến đây, Tử Tình kỳ thực cảm thấy rất thất bại. Vốn dĩ là cô dương dương tự đắc định làm nên sự nghiệp, ít ra thì cũng chứng minh năng lực của mình. Nhưng dường như mọi chuyện đều không đơn giản như mình tưởng tượng.
“Ủa, sao lại nói vậy? Hoa Bá đã mời em làm chủ biên thì nhất định là em có năng lực hơn người rồi!” Cổ Dương khen ngợi từ đáy lòng.
“Làm gì có! Hoa Bá là bạn tôi, có thể anh ấy muốn tôi có được chút cảm giác thành tựu mà thôi!” Lãnh Tử tình không khỏi chột dạ. Nói thật, Hoa Bá tín nhiệm cô như vậy, cô lại không biết làm thế nào mới có thể xứng đáng với sự kỳ vọng của anh đây?
“Ha ha. Đừng gây áp lực cho mình nhiều quá! Hoa Bá đã chọn em, nhất định là em có thực lực! Tôi đã đọc tác phẩm của em rồi, rất tuyệt.” Cổ Dương cười nói, ý vị thâm trường liếc cô một cái.
“Ủa, anh đọc tác phẩm của tôi rồi à? Anh…” Lãnh Tử Tình ngạc nhiên nhìn Cổ Dương, hắn sao có thể? Tim không khỏi đập loạn lên.
“Đúng vậy. Sao? Ngạc nhiên lắm à?” Cổ Dương chậm rãi dừng xe lại, buồn cười nhìn cô.
Tử Tình lúc này mới phát hiện trước mặt là đèn đỏ. Bị một người đàn ông lặng lẽ nhìn thẳng vào mình như vậy, Tử Tình thật sự không quen. Cô lúng túng nói: “Thật ra, truyện tôi viết chỉ là tuỳ hứng thôi. Không biết anh đã đọc quyển nào?”
Lãnh Tử Tình hồi hộp nhìn Cổ Dương.
Cổ Dương bất động thanh sắc nhìn cô, lẽ nào cô viết rất nhiều quyển hay sao?
“Là cuốn “Nắng mai” à?” Lãnh Tử Tình thử thăm dò, thấy hắn không phản ứng gì, lại nói: “Vậy là cuốn “Trật bánh” à? Cũng không phải ư? Vậy không phải là tiểu thuyết ngôn tình đó chứ? Anh…”
Cổ Dương cười cười, đáp: “Là cuốn “365 ngày hợp đồng hôn nhân”!”
“Ồ?” Lãnh Tử Tình hít sâu một hơi, sao hắn lại biết? Cuốn này cô còn đang viết dở mà!
Nhìn thấy ánh mắt trợn tròn kinh ngạc của Tử Tình, Cổ Dương cười: “Hành văn của em rất tốt, miêu tả trong đó cũng rất chi tiết rất chân thực, nhưng đối với Vũ thì… Ha ha ha!”
Tử Tình đỏ bừng mặt, xấu hổ cắn móng tay, cô có chút mơ hồ. Sao anh ta lại biết được?
“Được rồi, đừng cuống lên thế! Chẳng qua tôi tình cờ đọc được thôi, yên tâm đi! Tôi sẽ không nói với ai hết, kể cả Vũ.” Cổ Dương thấy đèn chuyển xanh, lập tức khởi động máy, thề thốt nói.
Lãnh Tử Tình có chút mất tự nhiên, cô vẫn tiếp tục suy nghĩ, mình chưa đăng gì lên mạng cả, sao hắn lại biết được nhỉ? Lẽ nào trong lúc không cẩn thận đã bị hắn nhìn thấy tài liệu trong máy tính của cô rồi?
Tử Tình nghi hoặc liếc khuôn mặt nhìn nghiêng của Cổ Dương, tên gia hoả này sẽ không nhân lúc cô ngủ say mà lẻn vào phòng cô đó chứ?
Cổ Dương không cần nhìn cũng biết cô nhóc này đang mù mờ không rõ nguyên nhân! Hắn liền chuyển đề tài: “Đúng rồi, Tử Tình, lúc nãy em vừa nói là vừa đi làm đã gặp chuyện khó giải quyết, là chuyện gì thế?”
Lãnh Tử Tình vừa nghe