Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4253 lượt.
gày càng trầm trọng hơn, hắn giờ cứ nghe Chi Ảnh nhắc đến tiếng của hai chữ “kết hôn” là lông tóc lại dựng đứng cả lên! Hắn không hiểu tại sao cô ta lại vội vã kết hôn như vậy! Cô ta dù sao cũng đã từng yêu Tuấn Vũ, chẳng lẽ không mong Tuấn Vũ được hạnh phúc hay sao? Là huynh đệ tốt, hắn đã rất quá đáng với Tuấn Vũ rồi, lẽ nào còn muốn cho Tuấn Vũ hận hắn cả đời hay sao?
Hắn đã từng thề nhất định phải chờ Lôi Tuấn Vũ tìm được tình yêu thật sự mới kết hôn! Cô nên hiểu hắn mới phải!
Giờ đây cái câu “Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy” thật mới mỉa mai làm sao!
Ngày 15 tháng 1 – Bị ăn đòn
Giờ đây cái câu “Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy” thật mới mỉa mai làm sao!
Hắn đã từng vì chuyện này mà vui sướng mãi không thôi, hắn thậm chí chưa từng có một tia hoài nghi nào. Đúng vậy, người đàn bà đã ở cùng với Lôi Tuấn Vũ thì sao có thể giữ thân trong sạch được cơ chứ?
Tốc độ chiếc xe cuối cùng đã bắt đầu ổn định.
Lôi Tuấn Vũ lạnh lẽo hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Trong sân nhà hắn có thiết bị theo dõi, nhưng chạng vạng tối tầm nhìn rất mờ, không rõ ràng. Hắn đã từng tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần thân ảnh của người đàn ông kia, nhưng không dám xác định đó chính là Cổ Dương, là người huynh đệ tốt của hắn!
Mà hắn lại trăm phần trăm tin tưởng Kiều Chi Ảnh. Hắn tình nguyện tin tưởng người kia là người nhà của cô. Cô có lẽ là có chuyện gì khẩn cấp lắm mới bỏ đi như vậy!
Nhưng thái độ của Cổ Dương làm cho tâm tình của hắn từ buồn bực biến thành chấn kinh, lại thêm phẫn nộ!
“Chó chết!” Lôi Tuấn Vũ đấm một quyền tới, không kiêng dè gì đấm vào má phải của Cổ Dương, máu lập tức chảy ra.
Cổ Dương lấy tay lau đi, không nói năng gì. Hắn biết Lôi Tuấn Vũ cần thời gian để tiêu hoá chuyện này, mà hắn càng giải thích thì càng chọc giận Tuấn Vũ.
Nhưng Cổ Dương nhẫn nhục lại càng kích thích Tuấn Vũ, thế giới tinh thần của hắn lập tức bắt đầu tan rã. Sao hắn lại có thể ngờ được người đã đem lại cho hắn sự khổ đau suốt 5 năm trời lại chính là hảo huynh đệ của mình!
Hắn sấn sổ tiến đến túm cổ áo của Cổ Dương, giọng nói không thể lạnh lẽo hơn: “Đã làm chưa?”
Cổ Dương ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt trốn tránh.
Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ lướt qua một tia đau đớn, cơ hồ đang phải chịu nỗi đau bị giày vò đến không thể bù đắp nổi!
“Xuống xe!” Hắn gào lên!
Lôi Tuấn Vũ mở mạnh cửa xe ra, hung hăng bước xuống. Hắn đi vòng sang cửa tài xế, túm lấy Cổ Dương lôi xềnh xệch ra ngoài.
Một đấm rồi lại một đấm, Lôi Tuấn Vũ đem toàn bộ phẫn nộ và nghi ngờ phát tiết hết ra, Cổ Dương biến thành cái bao tải cát cho hắn trút giận.
Cổ Dương không đánh trả, cứng rắn chịu đòn từng cú đấm. Hắn biết, đối với Lôi Tuấn Vũ, hắn xấu hổ đến không thể dung nạp nổi mình.
“Tại sao không đánh trả? Mày cho rằng như vậy thì tao sẽ tha cho mày hay sao?” Lôi Tuấn Vũ như phát điên lên, hung tợn túm lấy Cổ Dương, quăng hắn về phía xe ô tô, nặng nề va chạm vào cửa xe.
“Tao muốn nghe mày giải thích! Nói! Thằng chó khốn nạn này! Giải thích cho tao mau!” Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi trợn trừng mắt nhìn hắn.
“Vũ, tôi thật xin lỗi ông!” Cổ Dương yếu ớt nói một câu. Trời ạ! Bị ăn đòn không phải đau đớn bình thường nha! Cổ Dương trước giờ chưa từng bị đánh cho thê thảm như vậy.
“Tao không muốn nghe mày xin lỗi, tao muốn nghe mày giải thích tại sao mày làm thế?” Tuấn Vũ lại một quyền đấm vào bụng Cổ Dương, tiếng rên rỉ của hắn cho thấy lực đạo của quyền này không nhẹ.
“Vũ, tôi yêu cô ấy, ông rõ hơn ai hết!” Cổ Dương suy yếu đáp, trời ơi! Tên gia hoả này, muốn đánh chết hắn sao?
“Mày yêu cô ấy? Cô ấy có yêu mày không? Mày là thằng chó chết! Có phải mày đưa cô ấy đi không? Cô ấy giờ đang ở đâu? Nói cho tao biết! Giờ cô ấy đang ở đâu?” Lôi Tuấn Vũ gầm rú càng ngày càng lớn hơn, ánh mắt đỏ vằn tia máu cơ hồ muốn bóp nát Cổ Dương thành từng mảnh.
“Vũ, quên cô ấy đi! Tôi không muốn nói nhiều. Cô ấy giờ là vợ chưa cưới của tôi!”
“Đi chết đi!” Lôi Tuấn Vũ đẩy Cổ Dương ngã nhào xuống đất.
Một người đàn ông mặc đồng phục chạy đến cảnh giác hỏi bọn họ đang xảy ra chuyện gì.
Cổ Dương suy nhược nằm trên mặt đất xua xua tay với anh ta: “Không có việc gì đâu.”
Người nọ hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ, lo lắng nói: “Hai vị tiên sinh này có phải muốn đến khu trượt tuyết Lâm Hải hay không? Ống nước phía trước bị vỡ, đang sửa, hai tiếng nữa mới có thể thông đường. Tôi thấy hay là hai vị nghỉ ngơi ở đây một lát, đợi ống nước sửa xong thì lại đi tiếp.”
Tuấn Vũ đem sự giận dữ trút lên người đàn ông kia: “Ống nước bị vỡ à? Vỡ cái con mẹ nó, có liên quan chó gì đến trượt tuyết chứ?!”
Người nọ bị sắc mặt đỏ gay hung tợn của Tuấn Vũ doạ cho đi rụt lùi lại từng bước, tay vuốt vuốt lấy mũi mình.
Cổ Dương bò lết gượng đứng lên nói: “Bọn tôi biết rồi, cảm ơn anh!” Nói xong thì đưa ánh mắt ra hiệu, người đàn ông kia nhanh như chớp chạy vù ra xa.
Cổ Dương lau vết máu trên miệng, e hèm dọn giọng rồi nói: “Bên kia có quán ăn Hàn Quốc, đến đ