Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4252 lượt.
ó nghỉ ngơi chút, rồi tôi sẽ giải thích với ông!”
“Mày cho rằng tao sẽ nghe lời mày giải thích hay sao?” Tuấn Vũ giọng nói lạnh thấu xương, không có lấy một tia ấm áp nào.
Cổ Dương không khỏi kinh hãi, hắn ngẩng lên thẳng thắn nhìn Tuấn Vũ, nói: “Bọn tôi sắp kết hôn rồi. Vị hôn thê mà tôi nhắc đến lúc vừa về nước chính là Chi Ảnh!”
Tuấn Vũ trong mắt hiện lên một tia đau khổ, hắn cười khẩy: “Cổ Dương, mày có bản lĩnh thật đấy! Thấy tao đau khổ mày rất vui vẻ phải không? Bây giờ mày trở về là để cười nhạo tao đúng không?”
Cổ Dương thành khẩn nói: “Vũ, nếu nói vậy, ông cho rằng tôi sẽ trở về hay sao? Thật đấy, tin tưởng tôi đi, lúc đó tôi cũng đau khổ như ông thôi!”
Tuấn Vũ không nói năng gì, nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt kia tựa hồ như oán trách, nhưng lại càng nhiều tuyệt vọng: “Hai người thật sự sắp kết hôn sao?”
“Đúng vậy. Tôi là muốn chờ ông tìm được người yêu rồi mới kết hôn, thế nhưng…”
“……”
“Nhưng Chi Ảnh cô ấy… khá là nóng ruột…”
“Mày không để ý tao là người đàn ông đầu tiên của cô ấy à?” Tuấn Vũ đột nhiên cười, nụ cười có chút tà ác.
Cổ Dương cười tự trào, thản nhiên nói: “Tôi yêu là yêu cô ấy ở hiện tại, không để ý đến quá khứ của cô ấy.”
Trái tim Cổ Dương không khỏi run rẩy. Sao hắn lại không để ý chứ? Hắn cực kỳ để ý. Nếu Chi Ảnh nói thẳng ra với hắn, thì hắn cũng không đau lòng như vậy, không bị động như vậy.
Nhưng hắn lại không biết, một chút cũng không hề biết! Huống chi, hắn đã bị sự giả dối kia che mắt. Lần đầu tiên của cô ta sao? Ngày hôm đó…
Ngày 15 tháng 1 – Phản bội
Cổ Dương đột ngột nhớ lại chuyện ngày hôm đó. Hắn gọi điện đến nhà Tuấn Vũ, Chi Ảnh nói Tuấn Vũ có nhà. Nhưng lúc hắn đến thì lại không thấy Tuấn Vũ đâu. Nếu nói vậy, Chi Ảnh cố ý hay sao? Không, không thể nào! Cô ấy thuần khiết như thế, lương thiện như thế, tại sao lại làm vậy? Cổ Dương không khỏi lắc đầu.
Hắn nhớ rõ buổi hoàng hôn cực kỳ đẹp trời ngày hôm đó. Hắn đến tìm Lôi Tuấn Vũ, Chi Ảnh mở cửa cho hắn, sau đó nói Tuấn Vũ vừa có việc phải ra ngoài, liền mời Cổ Dương ngồi chơi một lát.
Cổ Dương lúc đó đang buồn chán, rõ ràng vừa gọi điện thoại, Chi Ảnh nói hắn có nhà mà.
“Ủa? Nó không có nhà à, vậy anh đi đây!” Cổ Dương hiểu huynh đệ của mình. Cho dù là huynh đệ, nhưng hắn rất để ý việc mình và Chi Ảnh ở chung một chỗ.
Chén nước hình như hơi bỏng, Chi Ảnh rót rất cẩn thận, nhưng vẫn chợt kêu lên: “Cổ, mau lên, nóng quá!”
Cổ Dương lập tức nhào qua, cầm lấy cốc nước rồi ngẩn người, nóng đâu mà nóng, rõ ràng là nước ấm mà.
Hắn ngẩn ra nhìn Chi Ảnh, khoảng cách hai người hơi gần.
Chi Ảnh đột nhiên mỉm cười: “Trêu anh thôi! Sao mà căng thẳng vậy?” Ánh mắt ái muội kia làm Cổ Dương toàn thân rúng động.
Cổ Dương nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, hơi quýnh lên, hậm hực quay người đi.
Chi Ảnh đột nhiên giữ chặt lấy cánh tay hắn: “Cổ, sao anh lại căng thẳng với em vậy?”
Cô đi đến trước mặt hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Chết tiệt? Tại sao à? Còn phải hỏi sao? Anh thích em! Anh yêu em! Yêu đến nỗi tim phát đau lên được! Nhưng Cổ Dương không thể nói ra.
Cơ thể cô cực kỳ đầy đặn, là đường cong hoàn mỹ nhất mà hắn từng nhìn thấy, giờ phút này lại dán lên trước người hắn, mà Cổ Dương bất giác không khỏi giơ cao cốc nước lên, vậy mới không bị chạm vào người cô.
“Chi Ảnh, anh đi đây! Có chuyện gì chờ Vũ về nói sau!” Cổ Dương cố gắng kìm chế sự kích động muốn hôn cô của mình, lý trí nói. Hắn cảm thấy Chi Ảnh hôm nay có chút khác thường. Trước đây cô chưa bao giờ chủ động tiếp cận hắn.
“Tại sao? Cổ, thừa nhận anh thích em khó vậy sao?” Chi Ảnh đột nhiên hơi tức giận, cô vung tay, cốc nước trong tay Cổ Dương lập tức bay ra khỏi tay hắn. Cổ Dương linh hoạt giơ tay ra đỡ được cái cốc, nhưng nước trong cốc tràn ra ngoài, đổ hết lên người Chi Ảnh.
“Thật xin lỗi! Thật xin lỗi!” Cổ Dương vội vàng định lau người cho cô, lại phát hiện áo trước ngực đã ướt đẫm, bầu ngực như ẩn như hiện trước mắt mình. Tay hắn khựng lại lưng chừng, máu bốc thẳng lên đỉnh đầu, Cổ Dương mặt mũi đỏ gay lên.
Chi Ảnh ngượng ngùng vội vàng đi vào phòng ngủ thay quần áo.
Cổ Dương cố gắng áp chế dục tính của mình lại, luống cuống không biết làm sao, đi đi lại lại trong phòng khách. Tiện tay nhặt lấy một tờ tạp chí, tuỳ ý lật giở, nhưng bên trong viết những gì thì hắn cơ bản không đọc được chữ nào.
Đột nhiên, hắn nhớ ra là phải mau chóng rời khỏi đây! Nếu không mình sẽ làm việc có lỗi với Tuấn Vũ, với Chi ảnh, vậy sẽ trở thành tội nhân rồi! Thế là hắn liền đứng dậy đi ra cửa. Trong tay còn cầm quyển tạp chí kia, dường như quên cả bỏ lại.
“Cổ!” Giọng nói không lớn, nhưng đủ để làm Cổ Dương ngừng bước.
“Anh muốn đi trước…” Cổ Dương quay người lại, giật mình đứng sững! Quyển tạp chí trên tay rơi xuống đất hắn cũng không phát hiện ra.
Cô, Kiều Chi Ảnh! Cô vậy mà lại mặc bộ váy mỏng tang xuất hiện trước mặt Cổ Dương hắn…
Cổ Dương thề, một khắc kia hắn căn bản là mất đi năng lực suy nghĩ.
Sau đó, cô ngượng nghị