Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4251 lượt.
n đẩy Hoa Bá ra, chạy về cửa ra vào, đâm sầm vào một người đàn ông, đau điếng người!
Xấu hổ chết đi được! “Xin lỗi, thật xin lỗi!” Tử Tình dám khẳng định, gần như vậy thì người đàn ông này nhất định đã nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi! Cô vội vàng xin lỗi, lúc ngẩng đầu lên thì thời gian như dừng lại! Tử Tình kinh ngạc nhìn khuôn mặt kia, là khuôn mặt của một người đàn ông đang nhếch môi cười tà ác…
Ngày 15 tháng 1 – Tiền vi ước
Tử Tình nhất thời tái mặt, hoảng hốt không biết làm sao, chiếc áo khoác trên người cũng xộc xệch rơi xuống đất.
Âm thanh chiếc áo rơi rất khẽ, nhưng đối với Tử Tình mà nói thì nó lớn như tiếng chuông đồng, làm cô giật mình run rẩy.
“Anh…tôi…” Tử Tình không biết nên nói gì. Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ làm cho cô run rẩy. Dường như là mỉa mai, dường như là giễu cợt.
Hoa Bá theo sát cô cũng có chút chấn kinh, anh vội vàng liếc nhìn Lôi Tuấn Vũ, nhưng giờ phút này anh quan tâm đến tâm tình của Tử Tình hơn. Phản ứng của Tử Tình làm anh có chút không thoải mái, nhưng anh vẫn khom lưng xuống định nhặt áo khoác của cô lên.
Hoa Bá mỉm cười, phản bác lại: “Không nên yêu? Thật không? Tôi lại thấy người nào đó không nên phá huỷ hạnh phúc của cô ấy.”
Cổ Dương xoa xoa khoé miệng đau đớn, lắc lắc đầu: “Nhớ kỹ, thứ đồ bên cạnh hắn, dù hắn không cần đi chăng nữa, thì cũng không đến lượt người khác!”
Hoa Bá nhíu mày, sắc nhọn nói: “Cổ tiên sinh! Tử Dạ đối với tôi mà nói không phải là một vật phẩm, cô ấy là một người con gái rất cuốn hút!”
Nói xong Hoa Bá trừng mắt với Cổ Dương một cái rồi đi. Anh không yên tâm về Tử Tình, định lên gác xem thế nào, thì bị giám đốc công ty du lịch chặn lại, sau đó nói cho anh biết đường ống nước phải vài ngày nữa mới sửa xong, bà đã điều chỉnh rồi, có thể đi đường vòng khác xa hơn một chút.
Giám đốc công ty du lịch nhắc Hoa Bá, nếu giờ không đi ngay thì e rằng phải muộn mới đến nơi được. Nhưng Hoa Bá khăng khăng để mọi người ăn cơm xong mới đi, anh đang đợi Tử Tình.
Tuy không lên gác tìm cô, nhưng ở dưới đại sảnh anh cơ bản là không có bụng dạ nào ăn cơm, trái tim đã sớm bay lên trên gác rồi.
Chỉ một lát sau anh lại vẫy phục vụ lại, nhỏ giọng thì thầm vài câu với anh ta. Anh nhờ phục vụ đem hai ly đồ uống lên trên gác, nói là có người mời. Tiện thể xem bọn họ đang làm gì ở trên đó. Rồi cho phục vụ tiền boa. Nhân viên phục vụ nọ khuôn mặt lập tức sáng lên, gật đầu đồng ý giúp.
Tử Tình ngồi trên ghế đệm sa lông, nhìn Lôi Tuấn Vũ đang dựa lưng bên cửa sổ, toàn thân hắn toả ra vẻ tà ác, nhưng vẫn đẹp trai như thế, hình thành một loại soái khí kinh người.
Tử Tình bỗng nhiên ngây ra, loại đàn ông như hắn có thể có được tình yêu thật sự hay không?
Bóng dáng kia dần dần ngoảnh lại nhìn cô. Vì hắn ngồi tựa lưng vào cửa sổ, ngược sáng nên Tử Tình phải quan sát rất chăm chú mới mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của hắn, nhưng ánh mắt tinh nhuệ kia thì lại càng rõ ràng hơn.
“Tiền vi ước là bao nhiêu?” Lôi Tuấn Vũ giọng nói cứ như vọng lại từ địa ngục vậy.
Tiền vi ước? Tử Tình thở phào nhẹ nhõm. Còn tốt chán, nói đến tiền là tốt rồi.
“Tiền vi ước gì cơ?” Tử Tình giả ngu hỏi.
“Cô hôn hít người đàn ông khác, phải nộp bao nhiêu tiền vi ước?” Tuấn Vũ không nhanh không chậm giải thích, nhưng giọng nói rất lạnh lùng.
Tử Tình cố lấy dũng khí nói: “Tuấn Vũ, trong hợp đồng của chúng ta hình như không có điều khoản này, sao lại nói đến chuyện vi ước ở đây chứ?”
Đầu bên kia im lặng một lát, sau đó là tiếng nghiến răng trèo trẹo: “Cô đang chơi chữ với tôi có phải không?”
Tử Tình phát hiện một luồng khí giận dữ bỏng rãy đang sắp tập kích mình, thế nên cô lập tức minh bạch nói: “Ồ, vậy nên là bao nhiêu mới phải?”
Tuấn Vũ không hề nghĩ ngợi đáp: “1 triệu.” Con số này là số tiền hắn nhằm vào tài khoản của cô. Hắn đánh giá quần áo cô đang mặc trên người, tuy không nổi bật nhưng giá trị tuyệt đối xa xỉ, toàn là hàng hiệu cả.
Nếu nói vậy, thì tài khoản của cô ta nhất định sẽ không còn đủ tiền. Rất tốt! Hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt sầu não ủ rũ của cô ta, bộ dáng than thân trách phận của cô ta.
Ai ngờ, Tử Tình thập phần bình tĩnh lấy một tấm thẻ từ trong túi xách ra, đặt lên bàn, sau đó trịnh trọng nói: “Có cần phải ký tên hay không?”
Tuấn Vũ nhanh chóng nheo mắt lại, nhìn thấy tấm thẻ trên bàn, lại chính là tấm thẻ hắn đưa cho cô. Tính châm biếm nổi lên, lời nói châm chọc cũng theo đó mà phun ra: “Cô xác định trong này là 1 triệu sao?”
Tử Tình cười cười, nụ cười thập phần trong sạch thập phần vô tội: “Đúng, tấm thẻ này anh tặng cho tôi, còn chưa quẹt qua lần nào.”
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nổi giận, chết tiệt! Là ý gì đây? Chưa quẹt qua lần nào? Vậy cô ta tiêu tiền của ai? Nhìn quần áo trên người cô ta, lúc kết hôn cô ta đem theo chẳng được mấy bộ, mấy hôm nay cô ta lại đặt mua không ít quần áo. Tính ra cũng phải hơn 100.000, cô ta chưa từng tiêu tiền của hắn là ý gì?
Ngày 15 tháng 1 – Nụ hôn