Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4245 lượt.
nồng nhiệt.
Kiều Chi Ảnh tự dưng bị lôi đi một cách khó hiểu, giãy dụa cánh tay một lát thì phát hiện người tới là Cổ Dương thì vẻ mặt tươi cười lại khôi phục lại, cơ thể cũng trở nên mềm mại đi nhiều.
Cái hôn cuồng nhiệt đã thức tỉnh các tế bào cảm quan toàn thân Cổ Dương, hắn khàn giọng ghé sát tai cô nói: “Em không đợi nổi nữa sao?”
“Đúng vậy!” Kiều Chi Ảnh ánh mắt dụ hoặc nhìn hắn.
“Vậy được, giờ mình trở về đi thôi, cơ thể anh nhớ em đến nỗi sắp đứt ra từng khúc rồi!” Cổ Dương nói không chút khoa trương.
“Ha ha!” Kiều Chi Ảnh lấy tay đẩy người hắn ra, chỉnh đốn lại quần áo mình, khẽ vuốt mái tóc dài bồng bềnh, lắc lắc đầu nói: “Anh yêu, trở về làm gì nhỉ? Đừng nói với em giờ anh muốn cưới em đó nhé!”
“Đúng vậy, tại sao lại không chứ?” Cổ Dương chăm chú nhìn cô, trong lòng chột dạ, lời nói của Kiều Chi Ảnh có ẩn ý bên trong.
“Không không không! Anh yêu, muộn rồi! Em đã mất kiên nhẫn rồi! Vì thế, em đã quay về! Anh chắc hẳn là phải biết, em muốn làm gì chứ?” Kiều Chi Ảnh đứng lên, nở nụ cười sáng lạn với Cổ Dương lần nữa, một tay xoa lên mặt hắn: “Em nghe nói Vũ của em kết hôn? Sao lại có chuyện như vậy? Em muốn biết tại sao tân nương lại không phải là em!”
Cô ta bỏ tay xuống, nụ cười dần tắt.
“Cô! Cô có ý gì thế?” Cổ Dương bỗng có dự cảm xấu.
“Anh nói xem? Lẽ nào em không phải là đối tượng kết hôn rất tốt hay sao?” Kiều Chi Ảnh lườm hắn một cái, kiêu ngạo bước đi về phía trung tâm vũ đài.
Cổ Dương nhanh chóng xông lên trước giữ tay cô ta lại: “Tiểu Ảnh! Em đang nghĩ cái trò gì thế? Theo anh trở về mau!”
Kiều Chi Ảnh giật mạnh tay ra, cơ hồ là phát điên lên, hung dữ nghiến răng rít lên một câu: “Cổ Dương! Tôi cho anh thời gian 5 năm! Anh coi tôi là cái gì? Kĩ nữ cao cấp sao? Shit! Huynh đệ các người thật sự là giống nhau như khuôn đúc mà! Vậy đừng trách Kiều Chi Ảnh tôi bất nhân bất nghĩa!”
Cô ta phẫn hận quay ngoắt người đi, bóng dáng đã từng làm hắn thất điên bát đảo kia càng lúc càng xa, vọt lên vũ đài chói mắt. Mà Cổ Dương đến sức lực ngăn cô ta lại cũng không có! Cô ta định làm gì, hắn có thể đoán được! Cô ta định đi tìm Tuấn Vũ, có phải không?
“Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy!” Cổ Dương tựa hồ nghe lại được câu nói châm chọc kia của Tuấn Vũ! Cô ấy vẫn yêu Vũ sao? Vậy tại sao lại đi cùng hắn? Đi một hơi 5 năm trời! Chết tiệt, ai đến nói cho hắn biết lý do tại sao đi?
“Đem rượu đến đây! Đem rượu đến đây!” Cổ Dương gào lên, nhân viên phục vụ lập tức đem rượu đến. Mà thân ảnh kia trên vũ đài phía xa xa dừng khựng lại vì tiếng hô của hắn, nhưng phút chốc lập tức tỏ ra không liên quan, tiếp tục uốn éo.
Một ly rồi lại một ly, Cổ Dương không biết mình đã uống bao nhiêu rượu. Tóm lại, hắn uống thật cao hứng, bóng dáng Kiều Chi Ảnh tràn đầy trong mắt hắn. Sau cùng, hắn rốt cuộc say đến bất tỉnh nhân sự, ngủ gục trên quầy bar.
Một người con gái đi đến cạnh hắn, nhẹ nhàng kéo lấy cánh tay hắn, đỡ hắn dậy.
Cổ Dương lờ đờ mở mắt ra, nhìn thấy “Kiều Chi Ảnh” trước mắt mình thì nói: “Em nguyện ý theo anh về Mỹ sao? Anh đáp ứng em, trở về chúng mình sẽ lập tức kết hôn!”
Hắn nhìn thấy Kiều Chi Ảnh cười cười không nói năng gì. Vì thế, hắn cùng cô lên xe đi.
Tát Bối Nhi lái xe, nhìn thân hình bạc nhược kia qua kính chiếu hậu, tại sao cô không buông tay được? Lẽ nào cô cũng nảy sinh chuyện tình xử nữ kia sao?
Hôm nay đến “Mộng Chi Bar”, vốn muốn điên cuồng mà “high” một chút, không ngờ vừa bước vào đã nhìn thấy hắn, nhìn thấy hắn đang tranh chấp với một người đàn bà, nhìn thấy ánh mắt tổn thương của hắn, vốn định bỏ đi nhưng lại không yên lòng.
Rốt cuộc, cô lại không thể không chế được tay chân mình dìu hắn lên xe, cô biết, cô đã dây dưa không rõ với người đàn ông này rồi.
Ngày 19 tháng 1 – Hiệp định
Thảo xong Đơn xin ly hôn, Tử Tình cảm giác như đã hoàn thành một việc lớn. Cô không có lòng dạ nào đi làm. Mà Hoa Bá dường như cũng hiểu ý mà không gọi điện thoại cho cô.
Bây giờ bất quá vẫn là buổi sáng, Lôi Tuấn Vũ hắn còn đang họp ở công ty. Lịch trình sáng nay của hắn cơ hồ đều là họp hành. Vậy cô đợi hắn tan sở vậy?
Tử Tình vội vàng muốn lập tức rời khỏi chỗ này. Đúng rồi, phải du dọn hành lý.
Tử Tình vội vàng lên gác, thu dọn vài thứ đồ đơn giản, đóng gói, không đến nửa tiếng đã xong. Cảm giác ngồi trên ghế sô pha chờ đợi thật là khổ sở.
Tử Tình lập tức giải thích: “Không có chuyện vậy đâu ba! Ba à, ba đừng nói thế, là Tử Tình không hiểu chuyện!” Nhưng vừa nói xong thì Tử Tình bỗng thấy một nỗi uất ức tủi thân dâng lên trong lòng, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
Ông Lôi Đình giật thót, vội vã đứng dậy, kinh ngạc hỏi: “Ai dô, Tử Tình à! Sao vậy con? Ba ba không có ý muốn trách con đâu, chính là đùa con chút thôi mà! Con sao lại khóc vậy?”
Lời vừa nói ra thì Lôi Tuấn Vũ và bà Tiêu Duệ cũng phát hiện nước mắt trong suốt của Tử Tình đang rơi lã chã.
Lôi Tuấn Vũ không nhịn được nghiến răng, hắn vội đi lên trước, hai tay ấn xuống vai Tử Tình