Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4238 lượt.

, tăng thêm chút lực đạo, tựa hồ như cảnh cáo cô, ngoài miệng thì vẫn vô cùng ôn nhu nói: “Tử Tình, đừng như vậy mà, ba không có ý trách em đâu, xem em kìa, doạ cho ba mẹ sợ rồi kìa!”
Tử Tình ngẩng đầu nhìn ánh mắt cảnh cáo của hắn, cuống quít lau nước mắt, giải thích: “Thật xin lỗi ba mẹ, con cứ nghĩ là bố mẹ không thích con nữa!”
Bà Tiêu Duệ nở nụ cười sủng nịnh: “Nha đầu ngốc, sao chúng ta lại không thích con cho được cơ chứ? Đại thọ của ba không nói cho con biết trước là lỗi của Tiểu Vũ!” Bà Tiêu Duệ lập tức thay đổi ngữ khí, quay sang Lôi Tuấn Vũ nửa nghiêm khắc, nửa yêu thương quở trách: “Đều tại con hết! Sao lại không báo cho Tử Tình biết trước, làm loạn hết kế hoạch của con bé lên! Con phải chịu trách nhiệm!”
“Được rồi được rồi, con chịu trách nhiệm, con chịu trách nhiệm được chưa? Chờ đại thọ của ba xong xuôi, con sẽ đưa Tử Tình đi hưởng tuần trăng mật! Mẹ, mẹ xem như vậy có thành ý hay chưa?” Tuấn Vũ cợt nhả nói.
Bà Tiêu phì cười, lắc lắc đầu: “Con đó nha! Rất giỏi dỗ dành người khác! Tử Tình, con nghe thấy chưa? Tên tiểu tử này mà dám nuốt lời, thì mẹ tuyệt sẽ không tha cho nó đâu!”
Lôi lão gia cũng xen vào: “Không cần bà ra tay, tôi là người đầu tiên không tha cho nó!”
Tử Tình uỷ khuất giương mắt nhìn Tuấn Vũ, hắn muốn cùng cô đi hưởng tuần trăng mật? Chẳng lẽ hắn không nhìn thấy đơn xin ly hôn của cô lúc nãy hay sao? Hay là hắn đang diễn kịch trước mặt ba mẹ hắn?!
Mà thôi, cho dù nói thế nào đi nữa thì Lôi lão gia và Lôi phu nhân đối với cô rất tốt. Con cái sai lầm có quan hệ gì đến lão nhân gia đâu? Chờ hai ông bà đi rồi hẵng tính sau!
Tử Tình lúng túng cười gượng: “Cảm ơn ba mẹ ạ!”
Bà Tiêu Duệ đau lòng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Tình lên nói: “Tử Tình à! Tiểu Vũ nhà chúng ta chính là không dịu dàng chút nào, nó không biết dỗ dành con gái đâu, con phải thông cảm cho nó nhiều nha! Nếu nó dám khi dễ con, con phải nói cho mẹ biết, mẹ nhất định sẽ đứng về phía con!”
Lời nói của bà làm Tử Tình trong lòng bồi hồi xúc động, tuyến lệ lập tức hoạt động trở lại, cô mím mím môi, rồi nhào vào lòng bà Tiêu, oa oa khóc lớn, mồm không ngừng nói: “Mẹ ơi, mẹ tốt với con quá! Cảm ơn mẹ! Mẹ ơi…”
Bà Tiêu Duệ nhất thời không biết phản ứng thế nào, chỉ đành ôm lấy Tử Tình, một bên vỗ về lưng cô an ủi.
Hai ông bà đã đi khỏi một lúc rồi mà Tử Tình vẫn ngồi nức nở trên sô pha. Lôi Tuấn Vũ ngồi đối diện với cô, đôi mắt chim ưng trước sau vẫn nhìn cô chăm chú không rời.
“Chờ đại thọ của ba xong xuôi thì quyết định sau!” Khẩu khí của hắn kiên quyết.
Tử Tình dừng sụt sùi, cô hít sâu một hơi, nói: “Đầu tiên cứ ký vào đơn cái đã, sau đó tôi vẫn có thể tham gia vào tiệc mừng thọ của ba cơ mà.” Thanh âm cô khàn khàn do khóc lâu.
Tử Tình lôi một tấm thẻ tín dụng trong túi xách ra, đặt lên trên bàn. Cô không nóng không lạnh nói: “Trong này là 10 triệu tệ tiền vi ước, hẳn là đủ chứ?”
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nheo mắt lại, hắn bắt đầu nhìn cô gái kiên cường cứng cỏi trước mắt bằng con mắt khác!
“Tiền này lấy đâu ra?” Ngữ khí không tốt chút nào.
Tử Tình cao ngạo ngẩng đầu lên nhìn hắn đáp: “Anh yên tâm, đây là tiền tôi tự tích luỹ được, không ai biết đâu!”
“Ồ? Phải không?”
Tử Tình không buồn giằng co với hắn, ánh mắt coi thường người khác của hắn làm cô buồn nôn.
“Lấy đơn ra, ký đi!”
Tuấn Vũ lấy đơn xin ly hôn trong túi xách ra, không đọc qua đã ký tên luôn, ký làm hai bản.
Tử Tình thở phào nhẹ nhõm. Vừa định lấy lại thì nhìn thấy hắn nhét hai lá đơn vào trong túi xách của hắn.
Lôi Tuấn Vũ nói: “Sau tiệc mừng thọ của ba sẽ đưa cho cô, uỷ khuất cô thêm hai ngày nữa rồi.”
Tử Tình ngẫm nghĩ, gật đầu. Sau đó lấy hành lý của mình kéo ra cửa.
“Đi đâu thế?”
“Đến nhà bên kia.” Tử Tình vẫn quay lưng lại đáp.
Ngừng lại một chút, Lôi Tuấn Vũ nói: “Để tôi đưa cô đi!”
Hắn đứng dậy, đi lên trước mặt cô mở cửa…






Ngày 19 tháng 1 – Từ biệt
Tử Tình sáng sớm hôm nay đã đến nhà xuất bản Hoa Bá, trong nhà xuất bản vẫn chưa có mấy người đến. Cô vừa nhìn thấy xe của Hoa Bá đỗ dưới nhà nên đi thẳng đến văn phòng anh.
Gõ cửa 3 tiếng, bên trong vọng ra tiếng: “Mời vào.”
Tử Tình bước vào.
Hoa Bá ngẩng đầu lên từ bàn làm việc, vừa nhìn thấy Tử Tình liền lập tức đứng dậy đón cô.
Lời nói chân thành của Hoa Bá làm sống mũi Tử Tình cay cay: “Cảm ơn anh! Em không sao, chỉ muốn đi xa một thời gian thôi!”
Cánh tay choàng trên vai cô càng ôm chặt hơn, khuôn mặt anh càng ngày càng tiến lại gần.
Tử Tình trái tim đập điên cuồng, cô áp chế lại nỗi kinh hoàng của mình, bắt ép mình phải chờ đợi nụ hôn của anh. Cô biết là anh muốn hôn cô!
Dù toàn thân cô run rẩy, trong đầu toàn là hình ảnh Tuấn Vũ đang cưỡng bức cô, nhưng cô vẫn cố chịu đựng không đứng dậy. Cô hy vọng Hoa Bá có thể dùng nụ hôn dịu dàng của anh để làm cô ấm áp trở lại.
Hoa Bá bỗng ngừng lại, anh thở dài nói: “Tử Dạ, em căng thẳng vậy làm anh cảm thấy mình như đang khi dễ em vậy, anh rất áy náy!”
Lời nói nhẹ nhàng là