XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4239 lượt.

mình. Trong phòng chỉ thỉnh thoảng vang lên những tiếng đấm lưng mát-xa mà thôi…






Ngày 18 tháng 1 – Ly hôn
“Đi đâu thế?” Lôi Tuấn Vũ đợi Tử Tình cả buổi tối, gọi điện thì toàn tắt máy, hắn phát hiện mình trước nay chưa từng lo lắng như vậy bao giờ, sợ Tử Tình nghĩ quẩn.
Tử Tình không ngờ đã trốn được hắn ban đêm rồi, nghĩ rằng mình trở về vào ban ngày thì hắn sẽ không ở nhà, nhưng ai dè hắn lại không đi làm.
Cô ôm chặt lấy túi xách của mình, cúi đầu chầm chậm đi lên gác.
“Tôi hỏi em đi đâu?!” Lôi Tuấn Vũ gào lên!
“Bốp” một tiếng, Tử Tình lấy hết sức mạnh toàn thân ra giáng cho Lôi Tuấn Vũ một cái tát, rồi lao vào phòng mình.
Lôi Tuấn Vũ bị bất ngờ, chỉ thấy nhoáng một cái, bàn tay cô vung lên đập vào mặt hắn, khuôn mặt hắn bị nghiêng sang một bên.
Lần đầu tiên trong đời hắn bị ăn tát, mà lại bị một người đàn bà đánh! Lôi Tuấn Vũ nhất thời hai mắt bốc hoả, vọt vào phòng cô, đem kẻ gây chuyện ném lên giường!
“Á! Ngươi buông ra! Ngươi là tên hỗn đản, khốn nạn! Ngươi là đồ ma quỷ! Đồ cầm thú!” Lãnh Tử Tình sợ hãi tay đấm chân đá.
Lôi Tuấn Vũ cơ hồ như đang vật lộn với một con thú vậy, mấy lần bị cô đá suýt nữa rơi xuống giường, hắn tức giận hung hăng lấy cơ thể mình đè lên tay chân cô, ngăn cản cô phát cuồng lên.
“Đồ đàn bà chết tiệt! Tôi sẽ bắt cô phải trả giá đắt!” Lôi Tuấn Vũ tức đến mức thất khiếu bốc khói, dục vọng muốn chinh phục bị kích động.
Đột nhiên, Tử Tình không giãy dụa nữa.
Lôi Tuấn Vũ đè cả người mình lên người cô, nhìn cô không giãy dụa nữa, hắn dần dần hạ hoả, vừa định nói thì đã nghe Tử Tình nói trước: “Chúng ta ly hôn đi!”
Lôi Tuấn Vũ nheo mắt lại, nhìn khuôn mặt tiều tuỵ của cô, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ nhưng tràn đầy kiên định của cô. Cô nói cái gì? Ly hôn? Bởi vì hắn là người đàn ông đầu tiên của cô, cô không cam tâm sao? Bởi vì hắn muốn cô chứ không phải tên Hoa Bá kia sao? Con nhóc này thật làm cho hắn thất bại toàn tập mà.
Hắn vốn dĩ luôn cảm thấy áy náy với cô ta, nhưng giờ đây nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng của cô ta, nhìn thấy sự cự tuyệt quyết liệt của cô ta, thì hắn không cam tâm, hắn sao lại cảm thấy trong lòng cô hắn là một người không có liên quan! Điểm này làm hắn thập phần ảo não! Lôi Tuấn Vũ hắn nam tính, mị hoặc vậy mà không bằng một tên Hoa Bá chết dẫm kia sao?
Nhìn vào mắt cô, nhìn vào mũi cô, nhìn vào miệng cô, Lôi Tuấn Vũ đột nhiên kích động muốn trừng phạt cô! Hắn hôn mạnh lên môi cô, khiêu mở môi cô ra, dây dưa quấn quýt với răng lưỡi cô.
Vừa mới hôn thì Lôi Tuấn Vũ đã phát hiện cô lại thờ ơ hờ hững như một người nộm vậy. Chết tiệt! Cô đang đùa giỡn với hắn sao? Coi hắn như rơm như rác sao?
Tiếng cười nhạo báng của Tử Tình vang lên. Cái miệng nhỏ nhắn của nàng hé ra rồi đóng lại: “Ghê tởm!”
Ánh mắt nguy hiểm nheo lại, tay hắn gia tăng lực đạo, cơ hồ muốn bóp nát xương cốt của cô: “Lãnh Tử Tình! Không cần phải cố tình chọc tức tôi!”
Tử Tình không nói lời nào, cô nhắm mắt lại, bộ dáng thấy chết không sờn.
Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lên nhìn cô thật lâu, đột nhiên lại thấy buồn bực. Cô bài xích hắn như vậy sao? Chết tiệt!
Tử Tình không cần mở mắt ra cũng biết ánh mắt hung dữ của hắn đang chằm chằm nhìn cô. Sau đó lực đạo trên người cô biến mất, rồi lại có tiếng đóng sầm cửa lại.
Cô phải chăng rất may mắn hay không? Cửa nhà tên họ Lôi kia chất lượng rất tốt, suốt ngày bị người ta đập rầm rầm vậy mà không bị hỏng. Cô mở mắt ra thở dài, cô thành công rồi sao? Thành công làm hắn ly hôn với cô? Đây chính là điều cô cần, mọi người nói, nếu muốn quên đi quá khứ, thì phải giả vờ như không sao cả, thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương lòng.
Nhưng cô ngày nào cũng phải đối mặt với hắn, thì sao có thể quên đi quá khứ đây? Ly hôn là lựa chọn tốt nhất. Hắn muốn tiền vi ước sao? Cô có thể cho hắn. Cô không phải là không có tiền!
Cô tuyệt đối không thể chịu đựng nổi việc chung sống với một tên cầm thú dưới một mái nhà.
Ngồi bật dậy, Tử Tình đã nghĩ thông suốt, cô phải thảo đơn ly hôn, đúng rồi, chính là nó! Cô phải ly hôn!
Cổ Dương nằm mơ cũng không ngờ được là hắn lại gặp cô ở nơi này! Kiều Chi Ảnh! Người đàn bà luôn miệng đòi gả cho hắn! Cô sao lại xuất hiện ở đây?
Đây là “Mộng Chi Bar”, là nơi trước đây Tuấn Vũ và hắn lần đầu tiên nhìn thấy Chi Ảnh. Giờ hắn vẫn thường xuyên đến đây tìm cảm giác cuồng nhiệt hồi còn thanh niên. Hôm nay đã uống mấy ly rượu vào bụng rồi hắn cũng không biết, nhưng bóng dáng trước mắt nhất định không sai! Kiều Chi Ảnh, cô có hoá thành bọt biển hắn cũng vẫn có thể nhận ra.
Cô đang làm trò gì vậy? Sao lại về nước? Giờ cô không phải là đang ngoan ngoãn ở Mỹ chờ hắn hay sao? Cổ Dương đặt ly rượu trong tay xuống, lặng lẽ đi về phía bóng dáng đang lắc lư trên vũ đài. Cô đang uốn éo thân hình đầy đặn của mình, thu hút ánh mắt kinh diễm của người đàn ông đối diện.
Cổ Dương đưa tay ra kéo cánh tay của Chi Ảnh lại, đưa cô đến một góc tối, đẩy cô ngã ngồi lên ghế sô pha, rồi sau đó là một nụ hôn