Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1970 lượt.

éo múp đang dán trên chân Kim Lợi, trong đó một con đã chui nửa thân vào mạch máu gã, còn một con đang cắn chết cứng trên chân gã, ra sức chui vào trong. Chân Kim Lợi đã sưng to gấp đôi bình thường.
“Đi mau! Muốn chết à?” Đằng trước bỗng nhiên truyền tới một giọng khản đặc.
Kim Hưng nghiến răng “Đại ca, chúng em…”
Nói chưa xong, chỉ nghe ‘đoàng’, một tiếng súng vang lên, một gã trung niên vẻ mặt khó chịu đang đứng cạnh Kim Lợi ngã ngửa ra đất.
Một cái lỗ máu trên đầu đang tuôn máu nhỏ giọt, óc trắng nhầy nhụa vương vãi trên đất. Mặt gã trung niên đầy máu đỏ lòm, mắt mở trừng trừng, dường như tròng mắt muốn lòi cả ra ngoài, nhìn còn khủng khiếp hơn đám đỉa bám dính kia.
Chân Kim Hưng nhũn ra, biết là xong rồi.



Ngày Thứ Mười Sáu


Vân Thường rất thông minh. Tuy trước đó chưa từng tiếp xúc với chữ nổi nhưng học cực kỳ nhanh, khiến giáo viên thán phục không thôi, khen ngợi cô mãi. Ngày học đầu tiên đôi bên đều vui vẻ, kết thúc rồi thậm chí Vân Thường còn cảm thấy chưa đã.
Lục phu nhân sợ Vân Thường mệt, một ngày chỉ sắp xếp cho cô học hai tiếng rưỡi, hơn nữa chỉ vào buổi sáng, buổi chiều là thời gian hoạt động tự do của Vân Thường.
Có việc để làm, Vân Thường hào hứng vô cùng, ngay cả đôi mắt trống rỗng mờ mịt cũng sáng hơn ngày thường không ít. Nói cho cùng cũng chỉ là một cô gái bình thường, cho dù ưu tú hơn người khác một chút, kiên cường hơn một chút thì cũng cần có chỗ để gửi gắm cuộc sống.
“Học vui lắm hả con?” Thật ra nhìn tình hình cô là Lục phu nhân biết đáp án rồi có điều vẫn không nhịn được mà hỏi.
“Dạ.” Vân Thường gật mạnh đầu, trên mặt hiện lên ý cười “Giáo viên nói chiếu theo tiến độ học tập của con, không lâu nữa con có thể tự đọc một số sách đơn giản rồi!”
“Con im cho mẹ!” Lần đầu tiên Lục phu nhân lớn tiếng với Vân Thường, đáng lý không nên nghe Vân Thường mới đúng! Nếu đi bệnh viện sớm thì cần gì chịu tội thế này!
Lục phu nhân còn định nói nữa, vừa may thượng tướng Lục vào tới, bà vội vàng quay sang hô thượng tướng Lục: “Mau lên, dìu Vân Thường dậy, đi bệnh viện!”
Nhà họ Lục rất gần bệnh viện, cơ hồ chỉ vài phút là tới nơi rồi. Không cần lấy số, đi thẳng vào lối cấp cứu; bởi vì trên đường đã gọi điện báo trước cho viện trưởng, sau khi đến bệnh viện không hề để lỡ một phút nào, trực tiếp lấy máu chụp phim, tốc độ khá nhanh.
“Trong não có máu tụ, nên mới ói và choáng.” Viện trưởng đeo cặp kính lão nhìn phim chụp một cái, nói với Lục phu nhân: “Trước đó cô ấy có bị va chạm mạnh vào đầu không?”
Sắc mặt Lục phu nhân khó coi, ngón tay túm chặt túi xách: “Nửa năm trước từng bị xe tông.”
“Còn không phải ẩu tả hả!” Ông viện trưởng già đập bàn, chỉ vào phim chụp nói với thượng tướng Lục: “Ông xem, lúc đầu bị xe tông trong não đã có máu tụ rồi, đè lên dây thần kinh thị giác nên mắt nó mới mù. Ông Lục, hai người làm sao thế hả, lúc đó đáng lẽ phải làm phẫu thuật xâm lấn tối thiểu [6'>, vì sao không làm?” Nói rồi, tay ông nhúc nhích “Ông xem, bây giờ máu tụ trong não cô ấy đã dịch chuyển rồi…”
“Vậy sao bây giờ? Có chữa khỏi không?” Mặt Lục phu nhân tái xanh, ánh mắt lạnh buốt, chỉ một lát đã biết rốt cuộc là thế nào.
Sau khi Vân Thường gặp tai nạn đầu tiên, không có lý nào bệnh viện không thuyết minh tình trạng của Vân Thường cho gia đình biết, võng mạc tổn hại hoàn toàn cái gì, đều là cứt chó cả! Thực tế là cha Vân Thường không muốn tốn tiền, thà làm hại cả đời Vân Thường!
Lục phu nhân chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt, vừa tức giận vừa đau lòng, cô bé ngoan như Vân Thường sao lại có một người cha vô lương như thế!
“Không phải không chữa được,” Bác sĩ ho một tiếng “Chỉ là có hơi phiền phức…”
“Mặc kệ thế nào cũng phải chữa!” Thượng tướng Lục kiên quyết, hùng hồn.
“Đúng! Kiểu gì cũng chữa hết!” Lục phu nhân ở bên phụ họa, bây giờ Vân Thường là con ông bà, chỉ cần có một chút hi vọng ông bà sẽ không bỏ qua!
“Thật ra tình huống trong não cô ấy không nghiêm trọng, thần kinh thị giác tổn thương không nặng lắm”, Viện trưởng nhìn Lục phu nhân qua cặp kính lão “Tuy rằng nửa năm trước làm phẫu thuật mới là thời điểm tốt nhất nhưng bây giờ chữa cũng không rắc rối, với lại số cô bé này may mắn, máu tụ trong não đã tự tan một ít rồi, phiền toái duy nhất là…”
Lục phu nhân là người hấp tấp, bị nhử kiểu này nôn nóng suýt nhảy dựng lên, vất vả lắm mới dằn cơn sốt ruột xuống, hít sâu một hơi hỏi: “Còn rắc rối gì nữa?”
Ông viện trưởng già tháo cặp kính lão xuống, xoa xoa sống mũi bị đè, bấy giờ mới rề rà trong ánh mắt nôn nóng của Lục phu nhân: “Cô ấy có thai, được hai tuần rồi.”
Vân Thường nằm trên giường bệnh, trong lòng thấp thỏm, không biết cơ thể mình lại xảy ra vấn đề gì, có phải bị bệnh gì xấu không?
Đang nghĩ vớ vẩn, cửa phòng bệnh bị đẩy bật ra, tiếng động lớn làm Vân Thường hết hồn.
“Vân Thường! Vân Thường!” Nếu mắt Vân Thường thấy được, nhất định sẽ hình dung chính xác tình trạng hiện giờ của Lục phu nhân, chính là trong truyền thuyết nói đẹp đến sắp bay lên luôn rồi.
“Mẹ?” Giọn


Disneyland 1972 Love the old s