Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.
gột buông Kim Lợi ra đứng dậy, nhìn chòng chọc hướng viên đạn bay tới, ánh mắt quyết tuyệt khiếp người.
Gã muốn trả thù! Là đám đặc chủng này hại chết em gã! Gã nhất định phải kéo bọn chúng chết cùng với em gã!
“Sếp, bắt được đầu sỏ rồi!” Một người lính hưng phấn báo cáo với Lục Diệp: “Chân bị chúng tôi bắn bị thương, không đi được! Chỉ còn một tên chưa bắt được!”
Lục Diệp gật đầu, ra lệnh với người lính kia: “Để lại hai người là được, những người khác lập tức rút ra khỏi rừng mưa! Không cần quay về đường cũ, liên lạc thẳng với trực thăng!”
“Sếp!”
“Đây là lệnh! Nhanh lên!” Lục Diệp lơ đãng liếc sắc trời âm u, giọng càng thêm nghiêm khắc.
“Rõ!”
Những người còn lại rút lui không lâu, một tiếng đùng đoàng vang lên, chân trời vang lên tiếng sấm rền không ngớt, từng tiếng rung chuyển màng nhĩ Lục Diệp, không tới một lát, mưa trút xuống như thác.
Tim Lục Diệp thót lại, phẩy tay ra hiệu cho hai người lính ở lại bám theo, anh biết, thời tiết kiểu này cần phải đánh nhanh thắng nhanh, bằng không sơ ý một cái là sống và chết cách nhau không xa.
Mưa to làm thị giác và thính giác nhạy bén của Lục Diệp giảm hẳn đi. Theo lời khai của tên trùm vừa bị bắt, cái gã chưa tóm được tên Kim Hưng, gã còn một đứa em trai cũng đi theo gã buôn ma túy có điều đã bị họ bắn hạ rồi.
Mưa đổ xối xả trên người, mắt bị nước mưa cọ rửa cơ hồ không mở lên nổi. Lục Diệp suy nghĩ, kêu hai người lính đi sau tìm đại một chỗ trốn, bản thân anh tiếp tục đuổi theo. Mặc kệ thế nào, lần này tiếp tục truy đuổi thật ra có kèm chút ý nghĩ tư lợi của cá nhân, anh không thể để cấp dưới của mình cùng mạo hiểm với anh được.
Kim Hưng thật sự gian xảo, Lục Diệp đội mưa đuổi theo nửa tiếng đồng hồ mà không đuổi kịp. Dũng mãnh như anh mà cũng chịu không nổi, Lục Diệp nằm rạp trên cỏ thở phì phò, thân thể đã mệt mỏi đến cực điểm.
Phải nhanh! Động tác nhất định phải nhanh! Lục Diệp quệt nước mưa trên mặt, dùng thế lý ngư đả đĩnh nhảy bật lên, chỉ còn một tên cuối cùng! Chỉ cần giải quyết tên này là anh có thể gặp Vân Thường rồi!
Không biết bây giờ cô đang làm gì, nhớ anh, hay là… không nhớ anh.
Ngay lúc đó, lông tơ trên người Lục Diệp đột ngột dựng đứng, đó là giác quan đặc biệt khi có nguy hiểm sau khi chui từ cõi chết trở ra, đồng tử mắt anh rụt lại, thân thể đột ngột nhào xuống đất.
Nhưng đã muộn rồi, chỉ nghe đoàng một tiếng, Lục Diệp chỉ cảm thấy trước ngực đau buốt, xung lực khủng khiếp đẩy anh văng từ chỗ đứng ra mấy mét.
Ý thức cuối cùng, đôi mắt ngấn nước của Vân Thường lướt qua trong óc anh.
Lục Diệp, anh nhớ về sớm, cô nói. Đôi môi xinh đẹp hơi nhếch, khiến anh nhìn là không kềm được xúc động muốn hôn.
Đáng tiếc anh muốn nuốt lời rồi.
“Sếp! Sếp! Anh sao rồi? Mau! Liên lạc trực thăng!”
“Tiêu rồi! Mưa to nhiễu sóng vô tuyến rồi! Không liên lạc được!”
….
Ngày Thứ Mười Bảy
Châm cứu xong, Vân Thường cùng Lục phu nhân về nhà. Hiện giờ Lục phu nhân canh chừng cô kỹ lắm, căn bản không cho phép cô đi một mình, sợ cô đụng chỗ này chỗ kia.
Tuy Vân Thường rất tự tin vào bản thân nhưng bởi vì trong bụng có một quả trứng nên cũng không thể giống như trước, muốn đi đâu thì đi. Dù sao quả trứng này thật sự quá yếu ớt, cô phải cẩn thận che chở. Thế nên hiện giờ phạm vi hoạt động của cô cơ bản giới hạn trong nội bộ khu nhà.
May mà lần đầu làm mẹ, tâm tình Vân Thường vừa háo hức vừa thấp thỏm, sờ bụng mình thôi cũng có thể nghiên cứu nửa ngày, thành thử cũng không cảm thấy buồn chán.
Ăn xong bữa tối, Vân Thường ngồi trong phòng khách chơi với Lục phu nhân và thượng tướng Lục một lát liền bị Lục phu nhân đuổi về phòng nghỉ ngơi.
Tắm rửa xong, ôn tập chữ nổi học mấy ngày trước lại một lượt, bấy giờ Vân Thường mới nằm xuống giường chuẩn bị ngủ.
Thượng tướng Lục gật đầu, dặn dò người làm mấy câu mới dẫn Lục phu nhân hớt hơ hớt hải đi bệnh viện.
Tuy đã nửa đêm nhưng đèn đuốc trong bệnh viện sáng choang, người không thấy giảm bao nhiêu.
Lục phu nhân bám chặt lấy thượng tướng Lục, chạy tới phòng cấp cứu.
Ngoài cửa phòng cấp cứu đứng một hàng lính, người nào cũng mặc áo ngụy trang, mặt còn có thuốc màu chưa rửa sạch, đứng thẳng lưng, trên người mang theo sát khí, nhìn hoang dã mà dũng mãnh.
Lục phu nhân ráng kềm nước mắt có xu hướng chảy xuống lần nữa, nếu con bà không bị thương sẽ thẳng tắp đẹp trai hơn bất cứ người nào đứng đây, nhưng mà…
“Tình hình sao rồi?” Thượng tướng Lục làm lính cả đời, khí thế toàn thân tản ra không hề che giấu, vừa mạnh mẽ vừa cứng rắn, cho dù là những người lính đặc chủng này vừa từ rừng mưa bước ra vẫn không bì được.
“Báo cáo thủ trưởng!” Một người lính bước đến trước mặt thượng tướng Lục, so vai, dập hai gót chân, cung kính chào ông, sau đó liếc nhìn hướng phòng cấp cứu, trong mắt thoáng ảo não và sát khí “Tên cướp bắn một phát vào ngực thiếu tá Lục, lúc đó thiếu tá lệnh cho chúng tôi rút lui…”
Người lính kia nói gì sau đó thượng tướng Lục đã không nghe được nữa, một câu bị súng bắn vào ngực khiế