Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
c nhìn đội trưởng: “Thật chứ?”
Đội trưởng hình sự gật đầu: “Thật.”
Vân Quang Phương rũ mặt xuống, còn có phần do dự. Lão không biết tên con nhỏ kia, nhưng ngày hôm đó lúc nó đàm phán với lão có nói, lão cần phải đem chuyện này xuống mồ! Bằng không nó tuyệt đối trả thù ác liệt!
Vân Quang Phương không hề xem thường câu nói của con nhỏ đó vì nó nhỏ tuổi, ngược lại, lão cảm thấy ánh mắt nó có mấy phần ác độc, cho dù cười cũng không ngoại lệ.
Nhưng bây giờ, bao nhiêu chuyện lão làm đều bị moi ra hết, không biết bị xử bao nhiêu năm nữa, không cẩn thận cả đời này đều bóc lịch trong tù, sống thế còn không bằng chết! Còn để ý báo thù với không báo thù cái gì!
Nghĩ đến đó lão nghiến răng bất chấp, nghênh đón ánh mắt của đội trưởng.
Vân Thường ngủ không yên ổn, mơ mơ màng màng cứ thấy ác mộng. Trong mơ bị người ta truy đuổi, tỉnh lại đổ mồ hôi lạnh toàn thân, không tự chủ được gọi tên Lục Diệp.
“Anh đây.” Lục Diệp ôm cô trong lòng, vuốt lưng cho cô dễ thở.
Bấy giờ Vân Thường mới thở hắt ra, chỉ có Lục Diệp bên mình cô mới thấy yên tâm được.
Mơ màng cả đêm, mồ hôi bê bết, không thoải mái, Vân Thường vặn vẹo trong lòng Lục Diệp, thì thầm: “Em muốn tắm.”
Lục Diệp ngẩn người, kế đó ừ một tiếng, bồng ngang Vân Thường lên đi thẳng vô phòng tắm.
Lần tắm rửa này, Vân Thường hầu như không động tay, Lục Diệp tỉ mỉ rửa ráy mỗi chỗ trên cơ thể cô, xong mới dùng khăn lông lau khô lại bồng cô trở về giường.
Tóc Vân Thường chưa khô, thành ra Lục Diệp cũng không cho cô nằm xuống, chỉ đỡ cô dựa vào đầu giường, kêu người làm bưng bữa sáng lên.
“Còn khó chịu không?” Lục Diệp sờ trán cô hỏi.
Vân Thường lắc đầu, nghĩ nghĩ lại gật đầu, trong lòng vẫn thấy chột dạ.
“Không sao, qua cả rồi.” Lục Diệp xót cô nhưng lại không biết diễn tả thế nào, đành không ngừng hôn lên khóe môi cô, hận không thể giấu cô vào trong tim mình, để người khác không thể làm hại cô được nữa.
“Lục Diệp…” Vân Thường ôm eo anh, gối đầu lên bờ vai rộng của anh, trong lòng có chút hoảng hốt “Mắt em hơi đau…”
Sắc mặt thượng tướng Lục và Lục phu nhân rất khó coi, đi ra khỏi đội hình sự, kêu tài xế lái thẳng tới nhà họ Bùi.
Cứ tưởng chẳng qua Vân Quang Phương thấy tiền sáng mắt, muốn bán con kiếm tiền, ai ngờ sau lưng còn có Bùi Văn Văn nữa!
Cô gái này năm nay mới hai mươi hai, vừa lên năm tư, còn chưa ra khỏi tháp ngà trường học nữa, thế mà quá ác độc!
Xui khiến kẻ xấu đi hại người, còn là nhà cô chú rất thân với ba mẹ mình nữa! Lục phu nhân nghĩ mãi không thông, vì sao đứa bé này còn nhỏ mà bụng dạ đã xấu xa như thế!
Có điều lần này bất kể thế nào, bà cũng sẽ không bỏ qua cho cô ta nữa. Cho dù mẹ cô ta năn nỉ cũng không được!
Xe tiến vào cổng nhà họ Bùi, mắt Lục phu nhân xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Ngày Thứ Hai Mươi Lăm
“Sao rồi? Từ hôm qua tới giờ cô ấy cứ nói đau mắt.” Lục Diệp căng thẳng đứng bên nhìn viện trưởng chậm rãi kiểm tra mắt Vân Thường.
Viện trưởng không trả lời, vươn tay đẩy cặp kính lão, vạch mi mắt Vân Thường lên, cây đèn pin nhỏ trong tay rọi thẳng vào mắt Vân Thường.
Người Vân Thường run lên, đau nhức bén ngót đột ngột lan ra toàn thân, nếu nói trước đó chỉ thấy hơi đau thì bây giờ thật sự là đau quá.
“Có cảm giác?” Viện trưởng tắt đèn, chậm rãi ngồi xuống ghế, liếc vẻ mặt nôn nóng của Lục Diệp, hiền từ hỏi.
“Còn đau hơn lúc ở nhà nữa.” Vân Thường nói, nghĩ nghĩ lại bổ sung: “Giống như bị kim đâm vậy, đau nhói.”
Làm gì thế nhỉ? Vân Thường không hiểu lắm sao tự dưng lại quấn băng quanh mắt cô? Mắt cô đâu có bị thương đâu.
Cô đưa tay sờ lớp băng dày cộp, viện trưởng quấn không chặt lắm, cô không hề thấy khó chịu, chỉ là hành động đột ngột này làm cô khá tò mò.
“Quấn trước đã, mấy ngày nữa lại tháo xuống.” Viện trưởng bày ra vẻ thần bí khó lường, ông sờ đầu Vân Thường “Nhịn mấy ngày, không quấn lâu lắm đâu.”
Vân Thường nghe xong gật đầu, cô không thấy khó chịu, vốn mắt đã không thấy rồi, quấn thêm một lớp cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến cô bèn ngoan ngoãn dạ một tiếng “Cám ơn viện trưởng.”
Hễ là người già đều thích con trẻ, Vân Thường ngoan ngoãn thông minh, nhà viện trưởng lại toàn đám cháu trai cứng nhắc, đương nhiên là cực kỳ khao khát cháu gái như áo bông nhỏ rồi.
Lập tức bị Vân Thường làm mềm lòng, cũng không nhẫn tâm làm khổ hai vợ chồng nữa “Yên tâm đi, mắt không sao.” Tuy gần như nắm chắc trăm phần trăm nhưng ông làm bác sĩ bao nhiêu năm, xưa giờ không dám nói cứng.
Bởi vì thật tình không nhìn được cảnh bệnh nhân từ mong chờ tới tuyệt vọng, nên ông nói chuyện luôn chừa đường lui. Nhưng bây giờ nhìn hai người căng thẳng khiến cả người cứng ngắc, tự dưng ông không nỡ.
Làm bác sĩ mấy chục năm rồi, tất nhiên ông tự tin vào y thuật của mình, xác định trăm phần trăm còn có thể nhầm lẫn được chắc?
Thế là bất chấp, nói luôn.
Đồng tử mắt Lục Diệp co lại, nháy mắt lập tức hiểu ý viện trưởng. Anh hớn hở nhìn Vân Thường, nắm chặt tay cô, lực mạnh đến nỗi gần như bóp vụn xương tay mềm mại của cô.
Kh