Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
, thò tay cầm tách trà trên bàn làm một hơi hết sạch, bấy giờ mới chậm rãi thở ra, sắc mặt vẫn khó coi như cũ, không biết là do mất ngủ cả đêm hay do gì khác.
Trong bụng cô còn có đứa bé, nếu sơ sẩy ra chuyện gì thì. Lục phu nhân không dám nghĩ tới hậu quả!
Đừng tưởng Lục phu nhân là phụ nữ, thời khắc mấu chốt khá là quyết đoán, vả lại Bọ Cạp làm thế với Vân Thường hoàn toàn chạm đến giới hạn của Lục phu nhân.
Phàm là phụ nữ, không có ai không căm hận loại chuyện đó.
“Vân Quang Phương và gã buôn người kia ở đâu?” Lục phu nhân đứng bật dậy, chọc nhà họ Lục còn muốn bình an vô sự? Nằm mơ!
“Đội hình sự.” Lục Diệp không cản mẹ, cũng đứng lên theo, chuyện này tuyệt đối không xong được!
“Được rồi!” Thượng tướng Lục đặt mạnh tách trà lên bàn, cau mày liếc trước ngực Lục Diệp, không tán thành: “Con đừng đi theo, ở nhà với Vân Thường đi. Chút chuyện này ba với mẹ con không làm được chắc?”
Thượng tướng Lục ngừng một lát, thở dài: “Có phải vết thương toác ra rồi không? Đi bệnh viện băng lại đi!”
Ông không nói Lục Diệp còn không phát hiện, giờ nhắc nhở lập tức cảm thấy vết thương đau rát, anh cúi đầu nhìn, băng gạc đã thấm đẫm máu rồi.
Chuyện này nhằm nhò gì, Lục Diệp không để ý, ngước lên, giờ anh càng muốn đi gặp hai tên đầu sỏ kia hơn.
Miếng thịt trên người mình rớt xuống, Lục phu nhân nhìn là biết ý nghĩ của Lục Diệp. Bà không thô lỗ quát tháo lớn tiếng như thượng tướng Lục, chỉ nhỏ nhẹ khuyên nhủ, nói tình trạng Vân Thường hiện giờ còn chưa ổn, con nên ở bên cạnh nó, bằng không nhất định Vân Thường sẽ sợ. Mấy chuyện này để mẹ và ba xử lý.
Vốn Lục Diệp không muốn ở nhà nhưng nghĩ lại cũng đúng. Mới xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn tâm trạng Vân Thường bất ổn, anh nên ở bên cô bèn gật đầu đồng ý.
Lúc Lục Diệp bị Lục phu nhân lôi đến bệnh viện trung tâm tìm viện trưởng kiểm tra vết thương, ông viện trưởng già nhìn vết thương nứt ra dựng râu trừng mắt, họ làm bác sĩ ghét nhất là mấy người chà đạp thân thể mình.
Thành ra cũng không vui vẻ với Lục Diệp, lúc băng bó cũng mạnh tay hơn. May mà Lục Diệp giỏi nhẫn nại, cứng rắn chịu đựng không kêu một tiếng.
Bao nhiêu năm qua tuy Vân Quang Phương nhậu nhẹt cờ bạc cái gì cũng làm nhưng đã lâu lắm không vào đồn ngồi rồi. Vả lại già rồi, lá gan không bằng thời trẻ nữa, đối mặt với một phòng cảnh sát hình sự đằng đằng sát khí có chút kinh hồn bạt vía.
Vốn định xen mồm pha trò phủi sạch vụ này, nhưng càng căng thẳng thì càng sai nhiều, đến cuối cùng thành ra lắp ba lắp bắp nói một câu hoàn chỉnh cũng không xong.
Đến khi thượng tướng Lục và Lục phu nhân tới thì, Vân Quang Phương khom lưng ủ rũ, đã khai hết toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối.
Mua bán người, bắt cóc, một trong hai tội này thôi đã đủ cho Vân Quang Phương ăn đủ rồi. Nhưng Lục phu nhân vẫn chưa hả giận, rác rưởi như vậy nên nhốt cả đời!
Lần đầu tiên bà khuyến khích thượng tướng Lục dùng quan hệ, nửa ngày là tra rành mạch tất cả những chuyện Vân Quang Phương đã làm qua, ngay cả trộm gà hàng xóm lúc nào cũng bày hết lên bàn.
Hết vụ phạm pháp này đến vụ khác, càng tra càng nhiều. Vân Quang Phương nơm nớp lo sợ bị hình sự thẩm vấn lần nữa, càng lúc càng tuyệt vọng.
“Tôi là ba Vân Thường!” Rốt cuộc, hàng rào tâm lý của Vân Quang Phương sụp đổ, lão đã bị thẩm vấn liên tiếp mười hai tiếng đồng hồ trong ngày rồi, vấn đề này dính lấy vấn đề kia chặt chẽ cơ hồ bức điên lão.
Lão điên cuồng bứt mớ tóc nhớp nháp của mình, thình lình nhào tới dưới chân Lục phu nhân: “Bà bảo Vân Thường tới gặp tôi! Vân Thường sẽ không kiện tôi!”
Sao có người vô sỉ tới mức này? Lục phu nhân hận không thể dùng sức đá lão một cái cho hả giận, vất vả lắm mới dằn được cơn giận trong lòng, bà lùi lại mấy bước, ôm ngực cao cao tại thượng nhìn Vân Quang Phương, ánh mắt khinh bỉ trắng trợn.
“Ba? Lão cũng xứng?”
“Tôi đẻ nó nuôi nó, cho nó kiếm tiền nuôi tôi thì đã sao?” Vân Quang Phương gần như điên cuồng, bắt đầu nói năng bậy bạ “Đằng nào cũng cũng là đồ lỗ vốn!”
Lục phu nhân tức quá bật cười, xách túi lên quay lưng định đi, ở chỗ này với Vân Quang Phương đúng là tự tìm tức!
Vân Quang Phương thấy Lục phu nhân muốn đi liền hoảng, lấy hết sức lực muốn xông lên khổ nỗi bị hình sự đứng bên khống chế, đành trơ mắt nhìn Lục phu nhân mở cửa.
“Không phải tôi! Không phải tôi! Là con nhỏ đó! Là con nhỏ đó kêu tôi làm!”
Lục phu nhân vừa định đóng cửa thì nghe Vân Quang Phương ở đằng sau gào lên.
Bà chợt giật mình, không tin lời Vân Quang Phương lắm nhưng bà muốn xem, lão này còn nói láo được tới cỡ nào!
Vân Quang Phương thấy Lục phu nhân quay lại, lập tức lấy lại tinh thần, thở hổn hển, lắp bắp: “Lục phu nhân… bà, bà tha tôi đi… là con nhỏ đó, bảo tôi bắt Vân Thường đi… thật, thật đó…”
Đội trưởng hình sự đứng bên nhíu mày, thô lỗ ấn Vân Quang Phương xuống ghế, quát: “Con nhỏ nào? Nói rõ ràng!”
Nói đến đó anh dừng lại, nhỏ giọng đi một chút, dụ dỗ: “Nếu thật sự có chủ mưu, cùng lắm lão chỉ bị người ta sai khiến, tội sẽ giảm nhiều lắm.”
Vân Quang Phương nuốt nước miếng, ngờ vự