Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

ợu lên nốc một ngụm rượu trắng “Anh Bùi, không phải tôi nhẫn tâm, thật sự là…”
Ông chưa nói hết, cửa phòng khách bị đẩy bật ra, Lục Diệp đứng ở cửa, ngược sáng, ánh mắt lạnh tanh nhìn họ.
Thượng tướng Lục im bặt, con trai ông từ nhỏ đã rất bướng, quyết định chuyện gì cho dù ông có quất roi đánh chết nó nó cũng không sửa, lần này thật sự ông không nhúng tay được.
Ài, già rồi già rồi, chuyện của thanh niên để chúng tự giải quyết đi. Thượng tướng Lục uống rượu trắng ăn thịt vịt, dứt khoát ngậm miệng làm thinh.
“Ài, Tiểu Lục, Tiểu Lục à.” Trung tướng Bùi ngoắc tay với Lục Diệp, vẻ mặt hối lỗi “Lần này là chú có lỗi với cháu!”
Lục Diệp nhướng mày không nói, gương mặt tuấn tú luôn nghiêm túc cứng ngắc, sải bước đi tới trước mặt trung tướng Bùi.
“Chú Bùi,” Giọng nói trầm thấp của Lục Diệp không hiểu sao giờ phút này lại thêm mấy phần kềm chế “Cháu biết Văn Văn còn nhỏ, không hiểu chuyện, lần này làm sai rồi,” Anh hơi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt trung tướng Bùi, đôi mắt sắc bén vừa đen vừa sáng “Cháu lập tức gọi điện kêu đội hình sự thả ra, cháu không truy cứu nữa.”
Trung tướng Bùi giật mình, men say trên người bốc đi quá nửa, ánh mắt nhìn Lục Diệp cũng thay đổi “Cháu ngoan, cháu ngoan, chú cám ơn cháu.”
“Nhưng…” Đột nhiên khóe môi Lục Diệp nhếch lên một nụ cười cứng ngắc, dưới ánh đèn nhìn đặc biệt khủng khiếp “Cháu có một yêu cầu…”



Ngày Thứ Hai Mươi Sáu


“Lục Diệp, phải làm vậy thật hả?” Vân Thường bưng tách trà tới gần miệng, nghĩ nghĩ lại thả xuống mím môi, hơi do dự hỏi.
Lục Diệp gật đầu, nhếch môi nở nụ cười tàn khốc, cay nghiệt dọa người “Cần phải thế.” Nói xong, anh cúi đầu quan sát nét mặt Vân Thường “Em không nhẫn tâm?”
Vân Thường lắc đầu, cô đâu phải Đức Mẹ, sau khi bị làm nhục kinh hồn bạt vía như thế mà còn không căm hận kẻ đầu sỏ, có điều cách này có thể làm được à?
Có vẻ Lục Diệp nhận ra nghi hoặc của cô, bàn tay to xoa xoa đầu cô, đôi mắt đen sáng khiếp người “Yên tâm đi!”
Bùi Văn Văn ở trong nhà giam tuy không bị ngược đãi nhưng cô ta tự do quen, trước giờ muốn làm gì là làm, có bị quản chế thế này bao giờ! Đã vậy ba bữa ăn trong đồn cảnh sát khó nuốt muốn chết, căn bản cô ta không ăn được miếng nào!
“Xin lỗi anh Diệp, em tới trễ.” Dù mới giữa tháng tư, Bùi Văn Văn lại mặc một cái váy đầm ngắn cũn màu xanh da trời, khoác áo không tay màu trắng, dưới chân xỏ đôi giày cao gót xanh lá kiểu Maroc [12'>, mặt trang điểm sơ sơ.
Cả người quả thật giống như nhành liễu xuân mới nảy mầm, non chảy nước. Mặc dù là cành liễu đó bây giờ đang run lẩy bẩy trong gió rét song vẫn xinh đẹp như cũ.
Nhất là dáng vẻ co ro lúc lạnh, hễ là đàn ông ai thấy mà không bất nhẫn, hận không thể lập tức cởi áo khoác choàng lên người giai nhân ngay.
Nhưng Lục Diệp chỉ sầm mặt, đầu gật một cái thật khẽ tỏ ý đã nghe thấy. Đến một cái liếc mắt cũng không có, dường như Bùi Văn Văn là một cục sình ven đường tùy tiện quơ tay là có cả đống, bố thí một ánh mắt đều lãng phí vậy.
Bản thân trang điểm tỉ mẩn bị người mình thích phớt lờ như thế, Bùi Văn Văn tủi thân vô cùng, cô ta chạy lon ton theo Lục Diệp, cười nịnh nọt, nửa hờn dỗi nửa oán trách “Anh Diệp, mình vào rạp chiếu phim thôi, em lạnh quá hà.”
Cô ta cho rằng Lục Diệp nghe được lời cô ta sẽ có chút tỏ vẻ, không cần anh cởi áo khoác cho cô ta, ít nhất quan tâm cô ta một câu là tốt rồi. Song Lục Diệp không nói cũng chẳng làm gì, chỉ quay lưng sải bước đi tới cửa rạp chiếu phim.
Bùi Văn Văn cắn môi, cực kỳ không cam lòng song không dám nói thẳng với Lục Diệp, đành bất chấp đuổi theo.
Dù sao ít nhất hiện giờ anh Diệp nguyện ý đi xem phim với cô ta, tình cảm không thể một lần là xong, cô ta phải tiến từng bước một.
Ả mù kia tính cái gì? Có biết anh Diệp thời gian dài, tốt với anh Diệp bằng cô ta không? Chẳng phải có bầu thôi sao? Có gì quan trọng đâu? Cô ta cũng có thể!
Mắt Bùi Văn Văn lóe lên thù hận ngút trời song nhìn thấy Lục Diệp mua một bịch bắp nổ to thì chuyển thành ngọt ngào tràn ngập, anh Diệp là của cô ta! Không ai được giành!
Trong rạp vắng ngắt, không một bóng người, Bùi Văn Văn đi vào cứ cảm thấy kỳ quặc. Rạp chiếu phim này có tiếng với hiệu ứng 3D âm thanh nổi, người lúc nào cũng đông, sao hôm nay chỉ có hai người họ?
Cô ta đảo mắt, chẳng lẽ anh Diệp đặc biệt bao trọn vì cô ta?
Cô ta len lén liếc Lục Diệp đang đi bên cạnh, cứ việc tối om om, tim vẫn đập thình thịch không ngớt. Người đàn ông này nghiêm túc nhưng không cứng nhắc, cường tráng mà không đờ đẫn, là lựa chọn kết hôn tuyệt nhất trong lòng cô ta, thế nên cho dù hiện tại anh đã kết hôn, cô ta cũng tuyệt đối không bỏ cuộc!
Trong rạp tối đen, Lục Diệp và Bùi Văn Văn ngồi ở hàng đầu tiên, màn hình lớn còn chưa sáng, khoảng cách giữa hai người tuy gần song không thấy rõ nét mặt đối phương.
“Đeo vào.” Lúc Bùi Văn Văn vừa thấp thỏm lại vừa háo hức thì, giọng nói trầm trầm của Lục Diệp đột nhiên vang lên, tiếp đó, Bùi Văn Văn cảm thấy sống mũi nằng nặng, Lục Diệp đã gắn cặp kính 3D lên mũi


XtGem Forum catalog