Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.

gột cất cao, gấp gáp, như con sóng khổng lồ hùng dũng đánh xuống vách đá, nặng nề đập vào ngực Bùi Văn Văn “Ngay lúc này thì, pằng! Viên đạn bắn vào đầu cô!”
“Á!!” Bùi Văn Văn đột ngột ôm đầu điên cuồng nhào xuống đất, vừa lăn lộn vừa kêu đau. Tiếng la thảm thiết hoàn toàn như bị trúng đạn thật vậy. Cô ta vừa lăn vừa nôn mửa, nền nhà sạch sẽ bị cô ta ói đầy thứ dơ bẩn, bản thân cô ta cũng dính đầy mình đầy mặt, giống như vừa ngoi từ hố phân lên vậy.
Lăn lộn mấy vòng, bỗng nhiên mắt cô ta trợn trắng, không thở được hơi nào, ngất luôn.
Bấy giờ Lục Diệp mới bình tĩnh đứng dậy khỏi ghế, từ trên cao nhìn xuống Bùi Văn Văn mấy giây, rồi mới thong dong móc điện thoại ra: “Tiến vào, dẫn em gái anh đi đi!”



Ngày Thứ Hai Mươi Bảy


Thời tiết cuối tháng tư, ánh nắng chan hòa, gió nhẹ ấm áp, đẹp tới mức con người ta cảm thấy dễ chịu tận cõi lòng.
Khắp nơi đều là sắc xanh bừng bừng, hoa hồng trong vườn hoa sau nhà họ Lục cũng bắt đầu đâm chồi, mềm mại phơi mình đón gió, dường như muốn đuổi sạch hơi thở chết chóc đã nghẹn cả mùa đông.
Lúc mẹ Vân Thường còn sống thích nhất là hoa cỏ cây cảnh. Đáng tiếc điều kiện trong nhà không cho phép, bà chỉ có thể chọn hoa hồng mạnh mẽ chịu đất nhất, trồng hai bên cửa sổ nhà mình.
Mùa hè, gió thổi qua, hương thơm lọt qua cửa sổ vào nhà, quả thực khiến người ta say ngất ngây.
Bây giờ nghe được vườn hoa nhà họ Lục có hoa hồng, Vân Thường nhất định muốn đi xem.
Con người Bùi Văn Văn này, ngạo nghễ lại tùy hứng, tử tế khuyên nhủ tuyệt đối không lọt tai. Anh không thể làm tới mức tìm người bắt cóc Bùi Văn Văn hù dọa một bận thật, nhưng cần phải để cô ta nhận lấy trừng phạt lớn nhất từ sự việc này.
Bằng không rất có khả năng cô ta còn nảy sinh ý đồ khác, cho dù Vân Thường lập tức theo anh về bộ đội nhưng cái loại tiểu nhân này, thật sự khó mà đề phòng.
Anh không thể để chuyện này lặp lại lần nữa. Vân Thường là bảo bối của anh, là mạng của anh! Đến chừng đó anh không biết mình sẽ làm ra chuyện gì nữa!
Thế nên anh cần phải tiêu diệt sạch mọi nguy hiểm có khả năng sẽ xảy ra.
Anh xuất thân là lính đặc chủng, đương nhiên đã qua rèn luyện tâm lý, biết nên làm thế nào để đào móc nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng một con người ra, cũng có thể nắm chắc mức độ.
Vì thế anh điều một cuộn phim tuyệt mật ghi cảnh bắt cóc giết con tin chân thật tới, dùng hiệu ứng 3D chiếu cho Bùi Văn Văn coi, để cô ta tự thân thể nghiệm đến tột cùng bắt cóc là chuyện đáng sợ cỡ nào.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ! Anh muốn ghi một dấu ấn khắc sâu trong lòng cô ta, khiến cô ta chân chính hoảng sợ! Khiến từ nay về sau chỉ cần cô ta nghĩ đến hai chữ bắt cóc này là sợ hãi không thôi, theo đó cũng sợ luôn cả anh!
Thật ra, muốn hủy hoại một người rất đơn giản, hôm qua Lục Diệp chỉ cần hơi tăng mức độ ám thị sâu thêm một chút, phỏng chừng Bùi Văn Văn hoàn toàn hỏng!
Có điều anh không thể, không phải anh lương thiện gì, làm đặc chủng nhiều năm như vậy, hai chữ lương thiện sớm đã dứt duyên với Lục Diệp rồi.
Đó là bởi vì nhà họ Lục và nhà họ Bùi quen thân nhiều năm như thế, luôn giúp đỡ nhau tiến lên, anh không thể phớt lờ tình nghĩa hơn ba chục năm nay được.
Chần chừ thì chần chừ, rốt cuộc anh không thể không nhận điện thoại.
“Chuyện gì?” Lục Diệp nắm tay Vân Thường, vừa đi trở về vừa hỏi.
“Ra đây, chỗ cũ, anh muốn gặp chú.” Giọng Bùi Quân không hề khách sáo, chẳng trêu đùa nói kháy như thường ngày nữa. Nói xong câu này, mặc kệ Lục Diệp đồng ý hay không, tút một tiếng cắt điện thoại.
Lục Diệp dừng chân, lông mày chau thành một cục.
“Đi đi anh!” Lúc này, bỗng nhiên Vân Thường lay lay cánh tay Lục Diệp.
Lục Diệp làm cho cô cái gì cô biết cả, bất hòa giữa hai nhà cô cũng biết.
Tuy đều là người nhà họ Bùi nhưng Bùi Quân và Bùi Văn Văn là hai người khác nhau.
Với lại cô không phải đóa hoa trong nhà kính, tuy cuộc sống vất vả khiến cô cất gai trên người đi, song cô vẫn sẽ đâm người, vẫn biết bảo vệ mình.
Lục Diệp để tâm cô như vậy, cô rất vui song cũng không có nghĩa cô nguyện ý thấy anh vì cô mà bỏ qua những thứ trân quý khác.
Lục Diệp nghe xong quay đầu nhìn Vân Thường. Có lẽ mấy ngày nay được mẹ anh vỗ béo, khí sắc Vân Thường rất tốt, khuôn mặt trắng hồng, nhìn thấy được cả lông tơ bé li ti trên mặt, dưới ánh mặt trời chiếu rọi nhìn mơn mởn hấp dẫn.
Mắt cô hãy còn quấn một lớp gạc trắng, anh không nhìn thấy đôi mắt hạnh long lanh song có thể tưởng tượng ra, nhất định là mắt cô mỉm cười, ánh mắt dịu dàng ấm lòng.
Sao lại thích cô thích đến mức này chứ? Lục Diệp tham lam nhìn Vân Thường, suy nghĩ.
Tình cảm thật là một điều kỳ lạ, lúc cô cao hứng anh cũng cao hứng theo, cô khổ sở, anh hận không thể dâng mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này đến trước mặt cô, đổi lấy nụ cười của cô.
Không chấp nhận được người khác ức hiếp cô, không thể thấy cô bị ủy khuất, cô rơi một giọt nước mắt là khoét tim anh một lỗ, bên trong tối đen rót đầy gió lạnh.
Dường như tâm tình của mình đều bị một nụ cười một ánh mắt,